Không tiện cho chị mình vào trong Trường Chú thuật, tôi dắt chị ra quán cà phê nhỏ đối diện ga tàu điện gầm.
Megumi cũng đi cùng.
Người phụ nữ trước mặt tôi dường như không hề thay đổi, đặc biệt là đôi mắt phượng xinh đẹp sắc sảo của chị.
Đi cùng chị còn có bạn đời, anh nhà văn Omega.
Tôi chăm chú quan sát hai người.
Hình như anh nhà văn cũng không phải bị chị tôi ép buộc kết đôi thì phải, nhìn khuôn mặt tràn đầy dịu dàng của anh khi đút bánh cho chị, và cách chị có phần nũng nịu khoác lấy tay anh, rõ ràng hai người là một cặp vợ chồng cực kỳ hạnh phúc.
– Em đừng có nhìn như vậy anh rể em sẽ ngại đấy.
Chị vừa nhai bánh vừa nói với tôi.
Vì thực sự tôi rất hiếu kỳ về người anh rể này. Chị gái từ ngày tôi còn trong gia đình đã nổi tiếng là một Alpha với năng lực mạnh mẽ, thậm chí còn vượt qua cả mấy công anh trai của tôi. Anh rể thì nhìn qua đã thấy ôn hòa, tôi không biết làm cách nào mà anh khiến chị tôi lúc ở bên cạnh mình trở thành một con mèo nhỏ ngoan ngoãn.
– Chị đến tìm em làm gì vậy?
Chị thường hay chép miệng cảm thán, nếu đầu óc tôi dành cho việc kinh doanh, nhất định sẽ phát triển tập đoàn của gia đình càng ngày càng lớn mạnh, nhưng tôi lại chọn vùi đầu vào nghiên cứu. Không ít lần, chị đã khuyên tôi quay đầu là bờ, giàu rồi, muốn nghiên cứu gì cũng được. Nhưng chị lại không hiểu, thứ tôi không thích chính là gia đình mình.
– Đây là Alpha của em?
Chị chuyển chủ đề sang Megumi.
Còn Megumi với tính cách không có nhu cầu giao tiếp với người lạ, từ đầu đến giờ chỉ chăm chăm nhìn ra bên ngoài, tay vẫn đan vào tay tôi.
– Vâng, Trung thu này em sẽ dẫn chồng về ra mắt gia đình. Em có thông báo với quản gia rồi.
– Sao không nói với chị?
Mối quan hệ của hai chị em dường như là mối quan hệ tốt nhất của tôi với những người trong gia đình.
Tôi thoát ly gia đình cũng là nhờ sự giúp đỡ của chị.
– Em gọi cho chị mấy lần không được, nên mới phải gọi cho quản gia.
– Chị có thấy điện thoại thông báo đâu.
Chị mở to mắt, nhìn tôi khó hiểu.
Tôi rút điện thoại, mở lịch sử cuộc gọi cho chị xem.
– Sao lại vậy được nhỉ? Đợt này công việc hơi nhiều, nhưng lỡ điện thoại em, chị sẽ gọi lại mà.
Tôi nhướn mày.
– Chị không biết thì sao em biết được. Bình thường điện thoại chị còn ai sờ vào không?
Nói xong, cả ba chúng tôi, bao gồm Megumi, không hẹn mà nhìn đến ông anh rể đang ngồi bên cạnh.
– Anh xin lỗi…em kể quan hệ của em với người nhà không tốt lắm nên anh…
Anh rể rũ mắt, xin lỗi chị tôi.