– Há mồm.
Megumi bưng bát cơm, kê chiếc thìa vào đôi môi đang đóng chặt của em, giọng không nóng cũng không lạnh.
– Há mồm.
Cậu mất kiên nhẫn, lặp lại một lần nữa.
Em vẫn không hề có phản ứng gì.
– Sao bảo chỉ cần lặp lại những câu lệnh đơn giản là được?
Cậu bỏ bát cơm xuống, chân mày nhíu lại vào với nhau, lẩm bẩm lại lời dặn dò của Nanami.
– Sao vậy?
– Không ăn.
– Vừa nãy đút dâu tây vẫn ăn tốt mà?
– Thầy đút sao?
– Đúng, là thầy.
Gojo tiến lại, chỉnh lại tư thế ngồi cho em, còn đặt thêm trên đùi một chiếc khăn, đề phòng cơm rơi vãi lên trên quần áo.
– Ngoan, há mồm ra.
Lặp lại đến lần thứ ba, thì môi em mấp máy cử động, ngậm lấy thìa cơm, chầm chậm nhai nuốt xuống. Megumi đứng bên cạnh, càng nhìn càng thấy bất mãn, sao lại có phản ứng với thầy cậu nhưng với cậu lại không động đậy?
Gojo không hề mất kiên nhẫn, uy cho em ăn hết nửa bát cơm, cho đến lúc lặp lại nhiều lần em cũng không mở miệng nữa, mới nhẹ nhàng nịnh em uống một chút canh cá. Giúp em lau miệng rồi mới thu dọn bát đũa. Những ngày đầu tiên, trải nghiệm đút người ăn cơm thật sự là mới lạ với hắn, thậm chí hắn còn không biết một miếng cơm thì tầm bao nhiêu là đủ, khiến em không ít lần sặc vì hắn uy miếng quá to. Loại chuyện này, là lần đầu tiên hắn được biết đến, một kẻ luôn được người khác vây quanh như hắn, nhiều khi nói thêm một câu cũng khiến hắn mất bình tĩnh. Vậy mà bây giờ lại kiên trì giúp một người không còn ý thức ăn cơm.
– Sao thầy lại được?
Megumi đứng nhìn từ đầu đến cuối, ngoài việc ngạc nhiên vì ông thầy cợt nhả hàng ngày lại có thể dịu dàng như nước, thì không khỏi khó chịu. Em sao lại có phản ứng với Satoru hơn là với cậu?
– Yuji làm việc này tốt nhất.
– Cái gì?
– Thầy đoán là dựa vào thời gian chia tay, em là tình đầu đúng không?
– Đúng, chia tay cũng đã lâu rồi.
– Thế thì đúng rồi, em ấy phản ứng lại là do mức độ tình cảm của em ấy đối với người nói. Hai người chia tay lâu vậy có lẽ em ấy đã không còn nhớ đến em rồi cũng nên.
Một câu nói này của Gojo như chọc thẳng vào tim của Megumi, sự bực tức dâng lên trong lòng cậu cuồn cuộn như những con sóng, mới đầu lăn tăn, nay như gặp bão, xô trào bọt trắng xóa. Không còn nhớ đến cậu? Em của quá khứ đã yêu cậu đến thế nào, sao cậu không biết rõ, chỉ sợ đi cả đời người, cậu cũng không thể lại tìm được tấm chân tình như em lần nữa. Cậu có đi nhanh thế nào, có đi xa đến đây, chỉ cần quay đầu lại, vẫn sẽ thấy bóng dáng em, vẫn sẽ thấy đôi mắt lấp lánh ánh sáng của em.
Không còn nhớ đến cậu? Nghe thôi đã thấy nực cười.
– Thầy đầu tiên có khi phải nói đến chục lần, em ấy mới có phản ứng, gần đây tần suất đã giảm bớt rồi, bình thường đều là Yuji giúp em ấy ăn.