Chương 54. Trang viên Aydin (phần 2)
Dunk từ từ mở mắt, ngơ ngác nhìn xung quanh. Cậu đang nằm trên một chiếc giường lớn mềm mại, nhưng lại đặt trong một căn phòng đổ nát. Ánh sáng duy nhất trong này là chiếc đèn bão để bên cạnh đầu giường, chỉ đủ để cậu nhìn thấy mờ mờ khung cảnh xung quanh.
Cậu ngồi dậy, lắc lắc đầu, cố khiến tâm trí bị bao phủ một lớp sương mờ của mình trở nên tỉnh táo, đây là đâu vậy nhỉ, tại sao cậu lại ở đây cơ chứ? Cậu đưa tay lên xoa xoa đầu, một vài hình ảnh dần dần xuất hiện, kết giới, xe vong mã, hình xăm, Joong,… JOONG??
Dunk bật ra khỏi giường, nhưng ngay lập tức lại bị chiếc xích ở tay phải kéo ngược lại. Chiếc xích này được thiết kế chiều dài vừa đủ khiến cậu không thể bước chân xuống giường. Hình như nó còn có tác dụng ngăn cản phép thuật, vì cậu không thể cảm nhận được dao động ma thuật của mình. Đũa phép không thấy đâu, cũng không thể sử dụng bùa chú không tiếng động, Dunk tặc lưỡi một cái, nóng giận nhìn thứ dụng cụ đang tròng lên cổ tay mình.
Cuối cùng thì chuyện gì đang diễn ra ở đây vậy?
Cậu nhớ rõ khi ba người bọn họ đang ngồi trên xe vong mã, Connie đã kích hoạt một cơ quan nào đó, khiến Joong không kịp phòng bị mà rơi xuống rừng cây bẫy quỷ phía dưới. Cậu lúc đó theo bản năng nhảy theo nhưng bị Connie giữ lại, sau một hồi giằng co thì bị anh ta sử dụng một bùa chú đánh ngất. Sau đó thì tỉnh lại ở nơi xa lạ này. Chiếc đèn bão bên cạnh rõ ràng là thứ Connie cầm lúc đầu, đồ ở đây vậy anh ta đang ở đâu rồi? Đừng để cậu bắt được, đến lúc đó…
Đang loay hoay tìm cách tháo chiếc xích sắt trên cổ tay, Dunk giật mình khi một luồng sáng khác xuất hiện, chiếu thẳng về phía cửa ra vào của căn phòng đối diện giường. Dunk nhìn xung quanh, muốn xem đâu là nơi phát ra ánh sáng, thì bỗng …\”Ầm!\”
Cửa ra vào của căn phòng bị đẩy ngã khiến một lớp bụi tung bay trong không khí. Căn phòng này vốn đã đổ nát, thế nên cánh cửa đó chắc cũng chẳng vững chãi là bao, nhưng nghe tiếng động khi nó đổ xuống lại cho người ta một cảm giác không tự nhiên, như thể nó vốn không nặng đến thế.
Khi cậu vẫn đang cảnh giác nhìn chằm chằm về phía cửa, từ sau làn bụi mờ, một bóng dáng nho nhỏ xuất hiện, mặc một bộ giáp sáng loáng, chiếc mũ sắt che kín cả gương mặt chỉ trừ một khe hở nơi mắt, cưỡi một con bạch mã con, dơ cao một chiếc kiếm nhỏ, khí thế tràn trề.
\”Hy-da!\”
Thân ảnh nho nhỏ hô to một tiếng, giọng nói non nớt làm tiếng hô chẳng được mấy phần khí thế, sau đó giục ngựa chạy lại phía giường lớn. Ánh sáng cũng cùng di chuyển, khiến cho một người một ngựa lúc nào cũng ở ngay trung tâm luồng sáng. Khi đến đuôi giường, hiệp sĩ nho nhỏ vỗ nhẹ khiến bạch mã dừng lại, sau đó nhảy xuống, lại dùng hết sức bình sinh để vác nguyên bộ giáp leo lên chiếc giường cao hơn mình tận nửa cái đầu.
Dunk vẫn yên lặng, chăm chú nhìn mọi thứ diễn ra trước mắt.
Vì tay ngắn chân ngắn, hiệp sĩ nhỏ phải bỏ tạm chiếc kiếm của mình dưới đất. Sau khi leo được lên giường, hiệp sĩ nhỏ quay lại đón lấy chiếc kiếm do bạch mã con đẩy lên giúp mình. Sau khi đảm bảo cầm vững kiếm trong tay, hiệp sĩ nhỏ đi về phía Dunk, đặt tay cầm kiếm lên phía ngực trái, cố gắng thể hiện vẻ thân sĩ.