Thư viện tầng ba của Rosmare\’s High không còn ai khi Dunk bước vào lúc 19h đúng. Ánh đèn vàng lạnh lẽo hắt xuống những dãy kệ sách im lìm, tạo thành từng cái bóng kéo dài trên sàn.
Kan đang đứng giữa gian đọc, tay đút túi áo, mắt nhìn ra ô cửa kính lớn phía cuối phòng.
\”Đúng giờ hơn tôi nghĩ.\”
Dunk không đáp, chỉ đứng im nhìn gã.
Kan quay lại, cười nhạt.
\”Vẫn quen phản ứng bằng sự im lặng. Nhưng tôi đoán tim em đang đập rất nhanh, đúng không?\”
\”Anh muốn gì?\”
Kan bước đến, dừng lại cách Dunk chỉ vài bước chân.
\”Tôi không đến đây để lấy lại em bằng những lời thuyết phục ngọt ngào. Tôi biết điều đó không hiệu quả với em.\”
Hắn lấy ra một phong bì mỏng, đưa ra trước mặt Dunk.
\”Trong này có một bản sao hồ sơ về gia đình Joong. Cả những mối quan hệ làm ăn với nhà em. Có vài điều thú vị mà tôi nghĩ em chưa từng nghe đến.\”
Dunk không nhận lấy.
\”Anh đang đe dọa tôi?\”
Kan nhún vai.
\”Tôi chỉ đặt em vào tình thế phải chọn.\”
\”Chọn gì?\”
\”Chọn giữa Joong và sự bình yên của cậu ấy.\”
Kan cười khẽ, ánh mắt sắc lạnh.
\”Tôi sẽ không làm gì cậu ta, nếu em quay lại với tôi. Một tuần thôi. Em ở cạnh tôi. Không tình cảm cũng được. Nhưng nếu sau một tuần, em vẫn muốn rời đi, tôi sẽ biến mất. Còn nếu em từ chối tôi không đảm bảo được điều gì sẽ xảy ra với cậu ta.\”
Dunk cười khẩy, một tiếng cười lạnh buốt.
Em giật lấy phong bì, xé toạc ra. Bên trong là ảnh. Không chỉ có Joong, mà cả mẹ Joong, ảnh chụp họ gặp ai đó trong một buổi tiệc kín. Kèm theo đó là các bản sao tài liệu, giấy tờ ký kết giữa công ty gia đình Joong và một tập đoàn tài chính châu Âu có liên quan đến nhà họ Kan.
Dunk giật mình.
\”Gia đình tôi cũng trong này?\”
\”Ồ, tất nhiên. Tôi đâu đến đây một mình.\”
Tim Dunk siết lại. Không đơn giản chỉ là chuyện tình cảm nữa. Là cả một mạng lưới mối quan hệ chằng chịt. Và em đang bị kéo vào giữa.
\”Em tưởng em rời khỏi tôi vì tình yêu. Nhưng có lẽ, chúng ta còn nhiều lý do khác để gắn chặt.\”
Dunk lặng người.
Một tuần.
Chỉ một tuần. Nhưng em biết rõ nếu bước vào, sẽ không dễ để bước ra nữa.
Lúc trở về, Joong vẫn đang ngồi chờ em trong phòng nghỉ.
\”Em đi đâu thế?\”
Giọng hắn nhẹ, nhưng ánh mắt thì lo lắng thấy rõ.
Dunk nhìn hắn. Một thoáng muốn nói ra tất cả. Nhưng rồi em chỉ ngồi xuống ghế, rút chiếc phong bì từ balo ra, đặt lên bàn.