[Jiminjeong/Abo] Sau Khi Bị Tình Địch Đánh Dấu – Chương 65 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Jiminjeong/Abo] Sau Khi Bị Tình Địch Đánh Dấu - Chương 65

Ánh sáng ban mai đầu tiên nhẹ nhàng chiếu vào, dừng lại nơi lông mày của Minjeong.

Nàng trở mình, đưa tay quờ quạng bên cạnh, phát hiện không có ai. Một ý nghĩ thoáng qua khiến nàng giật mình, nghi ngờ tối qua chỉ là giấc mộng. Nàng vội ngồi bật dậy.

Đảo mắt nhìn quanh phòng, thấy hành lý và đồ dùng cá nhân của Jimin vẫn ở đó, nàng mới thở phào nhẹ nhõm. Xốc chăn bước xuống giường, nàng tiến đến bên cửa sổ, nơi ánh nắng vàng ươm len lỏi qua từng khe cửa. Đường phố bên ngoài đã sớm náo nhiệt, với đủ sắc màu từ các bộ trang phục và làn da của những người qua lại.

Minjeong mở cửa sổ, chống hai tay lên bậu cửa, hít vào bầu không khí trong lành buổi sớm. Cảm giác thư thái khiến nàng gần như quên đi những khoảnh khắc bối rối tối qua.

\”Dậy rồi à?\” Giọng Jimin vang lên khi cô đẩy cửa bước vào, khuôn mặt trông thật nhẹ nhàng.

\”Ừm, chị đi đâu thế?\” Minjeong nghiêng đầu hỏi.

\”Mua giày.\” Jimin giơ túi đồ trong tay lên, mở ra, lấy một đôi giày thể thao màu trắng, đưa cho nàng. \”Thử xem nào.\”

\”Cho tôi sao?\” Minjeong đi chân trần bước tới, xỏ một chân vào thử. Giày vừa khít. Nàng chạy đến trước gương ngắm nghía, gật gù nói: \”Cũng đẹp lắm.\”

\”Lại đây ăn sáng đi.\”

Minjeong ngồi xuống, thấy trên bàn là một chiếc hamburger. Nàng nhăn mặt, không mấy hào hứng. \”Tôi không thích ăn cái này.\”

\”Khách sạn chỉ có thứ này thôi, nhưng bên trong có rau xà lách, ăn tạm đi.\” Jimin mỉm cười, khuyên nhủ.

Minjeong đành miễn cưỡng mở bánh ra, gắp hai lá rau cho vào miệng, vừa ăn vừa than thở: \”Mỹ thực trong nước vẫn ngon hơn. Cái gì cũng có.\”

\”Ví dụ như?\” Jimin hỏi.

\”Bánh bao nước và sữa đậu nành.\” Nàng trả lời, ánh mắt đầy hoài niệm.

Jjmin bật cười, sau đó đứng dậy cầm một túi khác, đặt trước mặt nàng.

\”Cái gì đây?\” Minjeong mở túi ra, mắt sáng lên: \”Bánh bao nước và sữa đậu nành! Chị mua ở đâu vậy?\”

\”Đi taxi mấy cây số đến tiệm của một người Hoa. Chủ tiệm là người Hoa Hạ.\” Jimin nhàn nhạt đáp.

\”Cảm ơn!\” Minjeong cười rạng rỡ, không quên bẻ một miếng bánh bao, đút cho Jimin. \”Sáng sớm dậy sớm như vậy, chỉ để mua bánh bao và giày sao?\”

\”Chứ sao nữa.\” Jimin nhai đầy miệng, nói nghe không rõ: \”Nếu đợi em dậy, cái này không vừa ý, cái kia cũng không thích, chẳng phải lại nổi tính tiểu thư à.\”

Minjeong bật cười: \”Là tính xấu khi ngủ dậy mà.\”

Sau bữa sáng, Jimin đề cập đến kế hoạch trong ngày: \”Lát nữa chị phải đi gặp khách hàng, buổi chiều sẽ ghé bệnh viện xem tình hình của chú Oh.\”

\”Được rồi.\”

\”Đi thôi.\”

\”Đi đâu cơ?\”

\”Em không định đi cùng chị sao?\” Jimin nhìn nàng, nhướn mày.

\”Đi với chị? Nhưng tôi còn chưa trang điểm!\” Minjeong hoảng hốt.

\”Em không trang điểm cũng đẹp. Hơn nữa, ở nước ngoài, cần gì lãng phí thời gian.\” Jimin nhàn nhạt nói.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.