\”Jimin, đang nhìn gì mà cười như ma quỷ thế kia?\” Mẹ Yu bước tới, nhìn thấy Jimin đang nhìn chằm chằm vào điện thoại, cười một cách khó hiểu.
Bà liếc nhìn qua màn hình, phát hiện đó là hình ảnh món ăn kỳ quặc của Minjeong. Mẹ Yu bật cười: \”Minjeong tối nay không đến được sao?\”
\”Ừm, em ấy đang quay chương trình.\” Jimin cất điện thoại, đáp: \”Đi ăn cơm trước thôi.\”
\”Khoan đã!\” Mẹ Yu giữ tay cô lại, liếc nhìn về phía nhà ăn. Ngoài người nhà, còn có hai mẹ con Yeji và Eunjin là khách. Bà hạ giọng hỏi: \”Lần trước con nói với mẹ là con thích ai đó, có phải bịa chuyện để lấy cớ không?\”
\”Không ạ.\”
\”Thật sao? Vậy sao hôm nay sinh nhật lại không mời người đó tới?\”
\”Con mời rồi, nhưng cô ấy bận, không đến được.\”
\”Thật chứ?\” Mẹ Yu vẫn nghi ngờ, liên tục xác nhận: \”Con thực sự thích người khác? Không phải định cả đời chỉ nhìn mỗi Yeji sao?\”
Jimin gật đầu.
Mẹ Yu thở phào: \”Được rồi, rảnh thì đưa cô gái đó về nhà ra mắt nhé.\”
\”…… Dạ.\”
\”Sao thế? Con có vẻ không tình nguyện đưa cô ấy về gặp chúng ta? Hay là sợ mất mặt? Đừng lo, mẹ hiểu mà, mẹ sẽ không khiến người ta cảm thấy mẹ chồng khó tính đâu.\”
Jimin thầm nghĩ: Mẹ không khó tính? Mẹ với Kim Minjeong đã cãi nhau không ít lần trên bàn mạt chược, mẹ đúng là \’lão thiên\’ mà!
Hai người trở lại bàn ăn, cả nhà bắt đầu bữa tiệc trong không khí ấm áp, hòa thuận.
Ban đầu, Mẹ Yu muốn tổ chức một bữa tiệc sinh nhật hoành tráng. Nhưng Jimin từ chối, vì cô vừa hoàn thành một dự án lớn, cuối cùng có thời gian thở phào, không muốn tổ chức gì rình rang, chỉ muốn ăn một bữa cơm gia đình giản dị.
Đang ăn, Nahee cảm thấy thiếu thiếu gì đó, liền than thở: \”Không có chị Minjeong, bữa ăn cũng mất đi nhiều thú vị quá.\”
\”Em muốn thú vị gì chứ?\” Jimin hỏi.
\”Thích xem hai người đấu võ mồm ấy.\” Nahee vừa nói vừa cười, khiến Jimin phải lườm cô một cái.
Bên cạnh, Yeji nhỏ giọng hỏi Jimin: \”Minjeong tặng gì cho cậu vậy?\”
\”Khăn quàng cổ, em ấy tự đan. Sáng nay mình nhận được bưu kiện. Dù không được đẹp lắm, nhưng là tấm lòng của em ấy, đành nhận thôi.\”
Yeji nhướn mày: \”Nếu không thêm biểu cảm khoe khoang đó, mình còn có thể tin cậu thực sự \’đành nhận\’.\”
Jimin: \”……\”
Sau bữa ăn, cả nhà ngồi trò chuyện trên sofa thì có khách tới. Đó là gia đình Oh tổng.
\”Jimin, sinh nhật vui vẻ.\” Oh tổng, được vợ dìu vào, bước tới chúc mừng. Theo sau là Oh Mimi, cô gái trẻ mang theo một món quà.
Jimin và bố vội đứng dậy đón khách: \”Chú Oh, chuyện nhỏ thế này sao lại phiền ngài tự mình đến chứ?\”
Oh tổng cười: \”Mimi.\”