[Jiminjeong/Abo] Sau Khi Bị Tình Địch Đánh Dấu – Chương 46 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Jiminjeong/Abo] Sau Khi Bị Tình Địch Đánh Dấu - Chương 46

Cuối cùng, Minjeong cũng không tìm được con dao nào tiện tay, bởi vì nhân vật chính của buổi tiệc cần chuẩn bị cắt bánh kem.

Mọi người tập trung lại ở trong đại sảnh, cùng hát bài chúc mừng sinh nhật.

Minjeong đứng ở phía ngoài cùng, lặng lẽ nhìn Yeji bước lên sân khấu một cách tao nhã, cảm ơn mọi người rồi bắt đầu cắt bánh kem.

Tiếng vỗ tay rộ lên khắp nơi, tiếng ồn ào chúc mừng vang khắp đại sảnh, không ai chú ý đến việc Minjeong xoay người rời đi.

Vì đã uống một chút rượu, khi đi trên con đường mòn ngoài vườn, nàng bước không vững, gót giày cao rơi vào thảm cỏ, cả người nghiêng ngả ngã về phía sau.

Ngay khi nàng đang luống cuống giang hai tay, một người từ phía sau đỡ lấy nàng, bên tai vang lên một tiếng thở dài:

\”Phiền phức thật, đi đường cũng không biết đi cho cẩn thận sao?\”

Minjeong đứng thẳng lại, ngẩng đầu nhìn: \”Sao chị cũng ra đây?\”

\”Đưa quà xong rồi, chị cũng không cần ở lại lâu.\” Jimin trả lời.

\”À…\” Minjeong đi vài bước, bước đi không ổn định, nàng liền dừng lại, tháo giày cao gót ra và xách trên tay.

Tiếp tục đi thêm một đoạn, nàng phát hiện Jimin vẫn đi theo phía sau, không quay đầu lại hỏi: \”Chị theo tôi làm gì?\”

\”Nhà chị ở hướng này.\”

\”À, ra vậy.\”

Hai người đi đến bên lề đường, Minjeong đột nhiên bước lên thành bồn hoa, dang tay ra, bước đi trên mép hẹp như đang biểu diễn.

\”Cẩn thận ngã đấy.\” Jimin đi phía bên đường, nhìn nàng loạng choạng, giơ một tay ra làm như để đỡ.

\”Chị xem thường tôi?\” Minjeong bĩu môi, \”Trước đây khi tập luyện, tôi là người diễn xuất giỏi nhất lớp đấy!\”

Jimin ngẩng đầu liếc nhìn khuôn mặt kiêu ngạo của nàng, khóe miệng khẽ nhếch: \”Lớp em có bao nhiêu người?\”

\”Nhiều lắm!\” Minjeong giậm chân một cái, xoay người định phản bác, nhưng chân nàng giẫm vào mép bồn hoa, hụt chân.

\”A!!!\”

Jimin nhanh chóng đỡ lấy nàng: \”Em đúng là phiền phức thật, đường lớn không đi, cứ phải đi mấy cái lối nhỏ này.\”

Minjeong đứng vững lại trên mặt đất, nhưng không bước tiếp. Nàng cúi đầu nhìn mặt đất gồ ghề, nhỏ giọng lẩm bẩm: \”Đúng vậy, lối nhỏ thật khó đi.\”

Jimin im lặng nhìn nàng, một lát sau cúi xuống, ngửi nhẹ cổ nàng: \”Lại say rồi.\”

Minjeong không nói gì.

\”Để chị đưa em về nhé?\” Jimin hỏi.

Minjeong im lặng, đôi cánh tay trắng nõn run lên trong gió lạnh.

Jimin cởi áo khoác của mình, khoác lên người nàng, sau đó ngồi xổm xuống trước mặt: \”Lên đi.\”

Minjeong lần này không từ chối, trèo lên lưng cô, một tay xách đôi giày, giao tay lại trước ngực cô.

Jimin: \”……\”

Hai người đi lặng lẽ bên vệ đường, ánh sáng đèn đường kéo dài bóng họ nhập làm một.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.