Vào gần giờ tan tầm, Jimin đã gửi hai tin nhắn WeChat cho Minjeong, nhưng đối phương vẫn không trả lời, vì vậy cô cũng không để tâm lắm.
Khi xuống lầu, Jimin nhận được điện thoại của Yeji.
Trong điện thoại, Yeji lo lắng nói: \”Xin lỗi, tối qua đội của chúng tớ thức trắng đêm để làm nghiên cứu, mãi nhìn chằm chằm vào kết quả, chỉ kịp vào phòng nghỉ ngơi một lúc, không kịp nhận điện thoại của Minjeong. Bây giờ mới thấy tin tức trên mạng, phát hiện Minjeong gặp chuyện rồi, hiện tại em ấy thế nào? Có bị ảnh hưởng gì không?\”
Biết rằng Yeji đang tìm cách thăm dò tình hình của Minjeong, để tránh việc trực tiếp hỏi và khiến cho trái tim người nào đó bị tổn thương, Jimin cười nói: \”Công việc có thể bị ảnh hưởng một chút, nhưng người thì không sao cả. Cậu cũng không phải không biết cô ấy, chẳng có chuyện gì làm cô ấy lo lắng.\”
\”Vậy là tốt rồi.\” Yeji thở phào nhẹ nhõm trong điện thoại, \”Ngày mai tớ có thể nghỉ một ngày, tính đi tìm cô ấy, cậu có muốn đi cùng không?\”
\”Cậu muốn tìm cô ấy?\”
\”Ừ.\”
Jinin mím môi dưới, chậm rãi nói: \”Thay vì chọn ngày, chi bằng hôm nay đi luôn, tớ sẽ đến đón cậu.\”
Yeji trả lời: \”Không cần phiền phức thế, nhà tớ cũng gần nhà em ấy.\”
\”Gần thì gần, nhưng vấn đề là cô ấy hiện tại không ở nhà của cổ.\” Jimin có chút chột dạ.
\”Cái gì? Vậy em ấy đi đâu rồi?\”
Giọng Yeji bắt đầu lo lắng hơn.
Jimin xấu hổ, gãi đầu, mang theo chút lo lắng và ấp úng nói: \”Cô ấy đang ở nhà tớ.\”
Yejji lại rất bình tĩnh: \”À, vậy là tốt. Giờ em ấy gặp chuyện, chắc chắn xung quanh nhà đều bị truyền thông vây kín, đi tới nhà cậu là an toàn nhất, paparazzi cũng không thể nghĩ em ấy sẽ ở đó.\”
Jimin gật đầu, thấy Yeji không phản đối, cô cũng yên tâm hơn.
\”Vậy tớ qua đón cậu, rồi chúng ta đi mua chút rau, tự nấu ăn.\”
\”Được rồi, chúng ta lâu rồi chưa nấu ăn cùng nhau.\” Yeji nói với vẻ mong chờ.
Jimin lái xe đến viện nghiên cứu, đợi một lúc, cuối cùng nhìn thấy Yeji từ cổng đi ra và vẫy tay với cô.
Ngay khi cô định tiến lại gần, một người phụ nữ gọi với Yeji từ phía sau: \”Hwang Yeji, sáng mai nhớ đúng giờ giao báo cáo nhé.\”
\”Vâng, chủ nhiệm Shin.\” Yeji quay lại mỉm cười với người phụ nữ, rồi chỉ vào bộ quần áo đơn giản của cô ấy, nói: \”Chủ nhiệm, hình như chị quên mặc áo khoác, bên ngoài rất lạnh đấy.\”
Shin chủ nhiệm cúi đầu nhìn, nhíu mày, rồi xoay người chạy vội vào trong: \”Lại quên mất, bảo sao hôm nay lạnh thế.\”
Jimin nhìn cảnh tượng đó và bật cười, miệng khẽ nhếch lên. Khi Yeji lên xe, cô cười hỏi: \”Đó là đồng nghiệp của cậu à?\”
\”Ừ, là cấp trên của tớ.\” Yeji thắt dây an toàn, rồi trò chuyện với Jimin vài câu.
Khi ngẩng đầu lên, cô nhận thấy chủ nhiệm Shin đã chạy ra ngoài, đang xuống cầu thang. Không kìm được, cô hạ cửa sổ xe và gọi với theo: \”Chủ nhiệm, chị lại quên kính mắt rồi!\”