Istj – 24.3. Nghịch chuyển (ABO) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 20 lượt xem
  • 7 tháng trước

Istj - 24.3. Nghịch chuyển (ABO)

16. Hẹn hò

Một bữa ăn tại một nhà hàng Ý.

Đó là buổi hẹn hò đầu tiên mà Peter có được sau một quãng thời gian dài liên tục nhận những tin nhắn và những bức thư không tên của Alipede – gã enigma đã vô tình để lại tấm danh thiếp cho anh hôm ấy.

\”Anh tới rồi sao?\”

Alipede điềm nhiên đứng dậy, dịu dàng mời Peter đi vào bên trong. Hắn nhanh chóng kéo ghế cho anh, rồi quay trở lại ngồi xuống đối diện, tay ra hiệu nhân viên phục vụ rót rượu.

\”Château Pétrus, loại vang Pháp đắt nhất trong nhà hàng này. Mạnh mẽ nhưng rất quyến rũ, như alpha của tôi vậy\”.

Peter hơi cau mày khi nghe câu cuối, nhưng cũng không nói gì, có lẽ là cố gắng không để tâm. Anh liếc nhìn lượng rượu được rót vào một cách tinh tế trong chiếc ly làm bằng thủy tinh. Chất rượu đỏ sóng sánh dưới ánh sáng vàng mờ của ánh đèn điện, trông màu sắc của nó tựa như màu mắt của anh vậy.

\”Chưa gọi món sao? Cậu không biết chọn gì à?\”

\”Tôi không chọn…vì muốn biết anh thích gì\”.

Peter bắt đầu cảm thấy không thoải mái vì bị tấn công dồn dập. Nhưng anh vẫn lịch sự đáp trả và không có thái độ thái quá. Anh lật từng trang menu được thiết kế tinh tế tỉ mỉ, lướt xem các món ăn. Hoàn toàn không thể chọn được món nào, vì…anh không có khẩu vị nhất định.

\”Anh chọn đi, tôi ăn gì cũng được\”.

Alipede không nhịn được mà bật cười:

\”Tôi nghe thấy giọng điệu của mấy cô gái hay làm nũng và giận dỗi bạn trai mình ở đâu đây\”.

\”Không có. Bớt ảo tưởng đi!\”.

Peter bị ghẹo thẹn quá hóa giận. Anh theo phản xạ đập mạnh tay xuống bàn, khiến dao nĩa trên bàn rung lạo xạo. Người bồi bàn đứng bên cạnh không khỏi cảm thấy căng thẳng vì pheronome của một cặp tình nhân đang tỏa ra. Không biết là vì tán tỉnh hay đang khống chế nhau nữa.

Peter sực nhận ra mình vừa có phản ứng thái quá, liền rụt tay lại, giọng nhỏ hơn hẳn:

\”Xin lỗi\”.

Alipede khẽ nghiêng đầu, đôi mắt màu đỏ của đá ruby ánh lên sự thích thú hơn là khó chịu. Hắn phất tay ra hiệu cho người phục vụ lui đi, rồi chống cằm nhìn Peter như thể đang nghiên cứu một tác phẩm nghệ thuật khó giải mã.

\”Thật lạ. Anh cư xử rất chừng mực, nhưng lại có thể dễ dàng mất bình tĩnh đến thế?\”

Peter nhíu mày không đáp. Anh không thích bị người khác mổ xẻ cảm xúc của mình ra nhiều như vậy, nhất là trong buổi \”hẹn hò\” đầu tiên. Nhưng ánh mắt của Alipede dành cho anh không phải kiểu săm soi tọc mạch. Mà giống như một kẻ đang quan sát thứ mình khao khát, không phải để chiếm đoạt, mà để am hiểu và giữ lấy.

\”Làm ơn đừng nhìn tôi kiểu đó\”.

Peter ngẩng mặt, giọng trầm xuống:

\”Anh đang khiến tôi cảm thấy… bị nuốt chửng.\”

Alipede chớp mắt, rồi hơi nghiêng người ra sau, lùi khỏi ánh nhìn chăm chăm. Hắn mỉm cười dịu dàng hơn, dẫu vẫn không giấu được vẻ săn mồi chiếm hữu.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.