[I/Hoàn][Dm] Đệ Nhất Thi Thê – Kim Nguyên Bảo – Chương 156: Lần này thì thảm rồi! – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[I/Hoàn][Dm] Đệ Nhất Thi Thê – Kim Nguyên Bảo - Chương 156: Lần này thì thảm rồi!

Chương 156: Lần này thì thảm rồi!

Tôn Tử Hào nhìn Mộ Nhất Phàm đang đờ người ra, dời mắt nhìn xuống dưới đất.

Mấy chữ \’XXOO\’ to đùng đập vào mắt cậu ta, phía dưới còn có một hàng chữ \’Chiết xuất từ cao su tự nhiên cao cấp\’, chín chữ này thiếu chút nữa chói mù mắt cậu ta.

Tôn Tử Hào nhìn bao cao su rơi xuống đầy đất, khóe mắt giần giật, thật muốn đội đống bao cao su này lên người Mộ Nhất Phàm.

Lúc người ta vất vả trăm cay nghìn đắng đi tìm vật tư, cái người này lại đi tìm bao cao su, cũng may là anh ta không đi cùng bọn họ, nếu không cậu ta sẽ dần chết cái tên chết tiệt này.

Hướng Quốc \’hừ\’ một tiếng, không nói gì.

Dù sao thì anh ta cũng không đi cùng bọn họ, Mộ Nhất Phàm muốn làm gì cũng không liên quan tới cậu.

Thế nhưng trong lòng cậu ta vẫn mong lão đại dùng số bao cao su này \’làm\’ chết cái người này luôn.

Ba cậu lính nhìn mấy hộp đồ rơi xuống đất, sau đó lặng lẽ rời đường nhìn.

\”Mọi người nhận lầm người rồi, tôi không phải Mộ Nhất Phàm đâu.\” Mộ Nhất Phàm lấy một tay che mặt, tay kia lấy khẩu trang đen trong túi ra đeo lên mặt.

Mẹ ơi!!

Không còn mặt mũi gì nữa rồi!

Rõ ràng anh đã chạy xa như vậy, tới tận đây để tìm mua \’áo mưa\’, sao vẫn đụng phải người quen?

Với cả, không phải nhóm Tôn Tử Hào theo Chiến Bắc Thiên đi làm nhiệm vụ sao?

Sao lại xuất hiện ở huyện Ngô Đồng? Gì mà khéo thế cơ chứ!!

Đúng là không thể không nói bọn họ thật có phân con bà nó vượn*. (Phân vượn*: từ này đồng âm \’yuanfen\’ với duyên phận)

Năm người Tôn Tử Hào: \”…………..\”

Đã nhận ra rồi còn giả bộ cái gì cơ chứ!

Mộ Nhất Phàm thấy túi đã rách, không thể cất lại bao cao su vào trong túi, không thể làm gì hơn là nhặt năm, sáu hộp nhét vào trong ba lô của mình.

\”Còn lại cho mọi người đó.\”

Năm người Tôn Tử Hào: \”……………\”

Mộ Nhất Phàm không còn mặt mũi đâu để ở lại nữa, vội vã chạy đi, trước khi đi còn không quên cầm túi dầu bôi trơn theo.

Thế nhưng, anh còn chưa chạy được mấy bước, bộ đàm trên người Tôn Tử Hào vang lên: \”Tôn Tử Hào, hình như bên chỗ lão đại xảy ra chuyện.\”

Là giọng của Mao Vũ.

Tôn Tử Hào và Hướng Quốc biến sắc, đang định hỏi chuyện gì, một cơn gió thổi qua, bộ đàm trong tay bị đoạt lấy.

\”Xảy ra chuyện gì vậy?\” Mộ Nhất Phàm vội vã hỏi: \”Giờ anh ấy đang ở đâu?\”

Tôn Tử Hào và Hướng Quốc kinh ngạc nhìn Mộ Nhất Phàm, ban nãy họ không thấy rõ động tác của Mộ Nhất Phàm, bộ đàm đã bị đoạt đi, sao tốc độ lại có thể nhanh tới như vậy?

Mao Vũ nghe thấy giọng nói ở bộ đàm bên kia khác thường, ngừng lại một chút mới nói: \”Ở trung tâm mua sắm giữa huyện.\”

Vừa mới nói xong, Mộ Nhất Phàm lập tức cảm thấy xung quanh có điều bất ổn, mặt biến sắc, ánh mắt sắc bén đảo qua xung quanh, lạnh lùng nói: \”Có tang thi tới.\”

Hơn nữa còn là tang thi cao cấp, có hơn năm người, dựa vào năng lực của Hướng Quốc và Tôn Tử Hào bây giờ chỉ có thể đối phó với tang thi trung cấp cấp ba, cho nên căn bản không phải đối thủ của chúng.

\”Đi mau.\” Mộ Nhất Phàm sốt ruột giục.

Hướng Quốc \’hừ\’ một tiếng: \”Chỉ là tang thi tới thôi mà, sợ cái gì, cũng đâu phải chưa từng giết tang thi.\”

Tuy giọng nói có vẻ khinh thường, nhưng cậu ta cảnh giác, ánh mắt nghiêm túc đảo khắp bốn phía.

Ngay sau đó, lá ngô đồng trên đầu rụng xuống hóa thành những lưỡi dao bén nhọn, bắn về phía nhóm Mộ Nhất Phàm.

Mộ Nhất Phàm có tốc độ, lúc những lá cây kia rơi xuống, thân hình thoắt ẩn thoắt hiện như ảo ảnh, dễ dàng né tránh đòn tấn công.

Tuy nhóm Hướng Quốc và Tôn Tử Hào cũng dùng dị năng, hóa giải được đòn tấn công của những chiếc lá sắc nhọn, nhưng vẫn bị một ít lá dao gây thương tích ở tay và đùi.

Ba cậu lính còn lại bởi vì dị năng không mạnh như Hướng Quốc và Tôn Tử Hào nên dính nhiều thương tích hơn, quần áo trên người cũng bị rách rưới.

\”Anh Nhân, chúng ta may thật đấy, gặp sáu dị năng giả liền.\” Một tiếng cười lanh lảnh từ trong con ngõ tối truyền tới.

Trên đường phố yên tĩnh, tiếng cười càng thêm vang dội.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.