Buổi tối hôm đó, Yongbok nằm co ro trong phòng, ánh đèn ngủ mờ mờ chiếu lên khuôn mặt trắng bệch của cậu.
Điện thoại đặt trên bàn liên tục rung lên, thông báo tin nhắn từ một người duy nhất — Hwang Hyunjin.
Ban đầu Yongbok mặc kệ. Nhưng khi thấy màn hình hiện lên một loạt tin nhắn dài dằng dặc, lòng cậu dần dần nhói lên.
\”Bokkie à, làm ơn trả lời tao đi.\”
\”Làm ơn mà.\”
\”Tao chỉ muốn gặp mày thôi, chỉ một lần thôi.\”
\”Nếu mày không tới… tao sẽ không chịu nổi nữa mất.\”
\”Tao thề đấy, Bokkie. Nếu mày không đến gặp tao, tao sẽ thắt cổ tự tử ngay trong căn hộ này.\”
Yongbok ngồi bật dậy, tim như ngừng đập.
Cậu vội vàng cầm điện thoại, ngón tay run rẩy nhắn lại:
\”Mày điên rồi hả Hyunjin???\”
\”Đừng có đùa kiểu đó!!\”
Gần như lập tức, Hyunjin trả lời:
\”Tao nghiêm túc đấy.\”
\”Không có mày, sống tiếp làm gì nữa.\”
Yongbok cắn môi đến bật máu.
Cậu không biết nên giận hay nên khóc nữa.
Một hồi lâu sau, Hyunjin nhắn thêm:
\”Tao sẽ chờ mày ở công viên cạnh trường. Nếu mày không tới… thì coi như tao kết thúc tất cả.\”
Yongbok nhìn chằm chằm vào màn hình, toàn thân run lên.
\”…Mẹ nó…\”
Cậu chửi thề một tiếng, rồi vớ lấy áo khoác, phóng vội ra khỏi nhà.
Công viên đêm lạnh buốt, chỉ có ánh đèn đường mờ mờ hắt xuống những bóng cây đổ dài.
Hyunjin ngồi bệt dưới một gốc cây lớn, đầu gục xuống đầu gối.
Áo trắng của hắn lấm lem đất cát, mái tóc rũ rượi che khuất gần nửa gương mặt.
Nghe tiếng bước chân dồn dập, Hyunjin từ từ ngẩng đầu lên.
Khi thấy bóng dáng nhỏ bé ấy lao tới, hắn gần như muốn bật khóc.
\”Yongbok…\”
Hyunjin khàn giọng gọi tên cậu.
\”Đồ điên!!\”
Yongbok nhào tới, túm lấy cổ áo hắn lắc mạnh.
\”Mày muốn chết thật hả?!\”
Hyunjin cười khổ, giọng thì thào:
\”Chỉ cần mày không tới… tao cũng chẳng còn lý do gì để sống nữa.\”
Yongbok cắn môi, nước mắt chực trào ra.
\”Mày điên rồi, Hwang Hyunjin…\”
Cậu lặp lại, giọng nghẹn ngào.
Hyunjin buông tay, ngẩng đầu nhìn cậu bằng ánh mắt đỏ hoe:
\”Tao xin lỗi… Tao xin lỗi rất nhiều, Bokkie…\”
Yongbok run rẩy buông cổ áo hắn ra, quay mặt đi, không dám đối diện với ánh mắt đó.
\”Giờ mày muốn gì?\”
Cậu hỏi, giọng lạnh lùng.
Hyunjin bò dậy, khuỵu gối trước mặt cậu, không hề quan tâm đến việc bản thân trông thê thảm đến mức nào.
\”Tao xin mày, Yongbok… Cho tao một cơ hội.\”
\”Chỉ một lần thôi.\”
\”Để tao giải thích… để tao sửa lại tất cả.\”
Yongbok đứng im, bàn tay siết chặt.
Hyunjin lại tiếp tục, giọng như sắp khóc:
\”Mọi chuyện mày thấy tao với Charles… không phải như mày nghĩ đâu.\”
\”Tao chưa từng thích nó.\”
\”Tao cũng không muốn cười, không muốn chạm vào nó.\”
\”Người tao yêu… luôn luôn chỉ có mày thôi.\”
Yongbok rướn môi cười nhạt:
\”Yêu tao?\”
\”Cái cách mày để người khác dựa vào vai mày, ôm mày trước mặt tao… mày gọi đó là yêu tao hả?\”
Hyunjin lập tức lắc đầu:
\”Không! Tao không biết! Tao không biết lúc đó nó sẽ làm vậy!\”
\”Tao chỉ… chỉ muốn mày nhìn tao, tin tao thôi…\”
Một giọt nước mắt lặng lẽ rơi khỏi khóe mắt Hyunjin.
Hắn nắm chặt lấy gấu áo Yongbok, giọng run rẩy:
\”Làm ơn… đừng rời bỏ tao…\”
Yongbok khép mắt lại. Trái tim cậu như bị ai đó bóp nghẹn.
Một hồi lâu sau, Yongbok hít sâu, giọng cực kỳ nhỏ:
\”Tao cho mày một cơ hội.\”
Hyunjin gần như không tin vào tai mình.
\”Thật sao…?\”
Yongbok nhếch môi, ánh mắt vẫn còn đầy tổn thương:
\”Một cơ hội cuối cùng thôi, Hyunjin.\”
Hyunjin gật đầu như điên:
\”Tao hứa! Tao sẽ chứng minh cho mày thấy!\”
Yongbok quay người, giọng lạnh lùng vang lên:
\”Đừng làm tao thất vọng thêm lần nữa.\”
Hyunjin nhìn bóng lưng nhỏ bé ấy, nước mắt không kiềm được mà tuôn rơi.
Trong lòng hắn chỉ có một suy nghĩ duy nhất:
Dù phải đánh đổi tất cả, hắn cũng sẽ không buông tay Yongbok thêm lần nào nữa.