[Hyunlix] Vừa Muốn Đấm Vừa Muốn Hun! – 50 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hyunlix] Vừa Muốn Đấm Vừa Muốn Hun! - 50

Chuông tan học vang lên.

Hyunjin đờ đẫn thu dọn sách vở, điện thoại vẫn cầm chặt trong tay như một thứ duy nhất có thể bám víu.

Hắn lảo đảo đứng dậy, mặc kệ ánh mắt soi mói xung quanh.

Không chút nghĩ ngợi, Hyunjin cắm đầu chạy thẳng sang tòa G — nơi hắn biết Yongbok học.

Trong đầu Hyunjin lúc này, chỉ có một suy nghĩ duy nhất:

\”Phải gặp em ấy. Phải giữ em ấy lại.\”

Hành lang dài trắng sáng, bóng dáng quen thuộc lọt vào tầm mắt.

Yongbok.

Cậu đang vừa đi vừa cười cười nói nói với Yuna, tay còn đút túi áo khoác, vẻ ngoài thảnh thơi như chưa từng có một người tên Hyunjin tồn tại trong đời cậu.

Tim Hyunjin thắt lại.

Hắn bước nhanh về phía trước, gọi to:

\”Yongbok!\”

Yongbok nghe thấy, bước chân khựng lại.
Nhưng chỉ trong một tích tắc, cậu quay mặt đi, lặng lẽ bước nhanh hơn.

\”Lee Yongbok!\”

Hyunjin gắt lên, giọng run bần bật vì vừa giận vừa đau.

Hắn lao tới, nắm lấy cổ tay Yongbok, kéo giật lại.

\”Bokkie, mày nghe tao nói đi! Tao xin mày…\”

Yongbok lạnh lùng hất mạnh tay hắn ra.

\”Bỏ ra, Hwang Hyunjin.\”

Giọng cậu thản nhiên đến nhức nhối.

Hyunjin chết lặng, đứng như trời trồng giữa hành lang rộng lớn, bao ánh mắt đổ dồn về.

Hắn nhìn bàn tay mình trống trơn, rồi lại nhìn vào đôi mắt lạnh như băng của Yongbok.

\”Tao xin lỗi, Bokkie… Tao thực sự không có gì với Charles hết! Tao thề! Tao không biết phải làm gì nữa… Tao không thể sống thiếu mày được…\”

Yongbok mím môi, ánh mắt không gợn sóng:

\”Sống tốt đi. Không có tao, mày cũng sống tốt thôi.\”

\”Không! Không! Không!\”

Hyunjin lắc đầu, lùi một bước rồi lại tiến lên, ôm chầm lấy cậu.

Yongbok phản xạ đẩy hắn ra nhưng Hyunjin càng siết chặt.

\”Tao biết mày còn tình cảm với tao mà, Bokkie… Tao biết! Mày đừng trốn tránh nữa…\”

\”Mày nhầm rồi, Hyunjin.\”

Yongbok nhếch môi cười nhạt.

\”Tao không còn gì với mày nữa.\”

\”Đừng nói vậy… Đừng… Tao cầu xin mày…\”

Giọng Hyunjin vỡ vụn.

Không thể chịu đựng thêm.

Trong lúc Yongbok còn đang vùng vẫy, Hyunjin ghì lấy cậu, không cho cậu trốn thoát.

Một giây sau —
Môi hắn áp xuống môi Yongbok.

Một nụ hôn đầy thô bạo, tuyệt vọng và đau đớn.
Ngay giữa hành lang dài sáng loáng của tòa G.

Mọi người xung quanh ngơ ngác quay đầu nhìn, những tiếng xì xào nổi lên.
Nhưng Hyunjin mặc kệ.

Hắn chỉ biết mình muốn giữ lấy người trước mặt.
Dù chỉ một chút.

Yongbok đẩy hắn ra, bàn tay vung mạnh:

Chát!

Một cái tát vang lên.

Mặt Hyunjin lệch hẳn sang một bên, vệt đỏ in hằn trên má.

Hắn không né tránh, cũng không trả đũa.
Chỉ quay đầu lại nhìn cậu, ánh mắt hoang mang và đau đớn đến cùng cực.

\”Đừng làm vậy nữa, Hyunjin.\”

Yongbok lạnh lùng nói.

\”Chúng ta kết thúc rồi.\”

Cậu quay người đi, không hề ngoảnh lại.

Bỏ mặc Hyunjin đứng lặng người giữa hành lang, mắt đỏ hoe, tim như bị ai đó bóp chặt không thương tiếc.

Yuna từ xa nhìn cảnh đó, cắn môi, đôi mắt buồn bã.

Nhưng cô cũng biết, đây là chuyện giữa hai người họ.

Không ai có thể xen vào.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.