Huyện Lệnh Rất Bận! (Edit)(Bhtt)(Hoàn) – Chương 9: Huyện lệnh chịu không nổi – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Huyện Lệnh Rất Bận! (Edit)(Bhtt)(Hoàn) - Chương 9: Huyện lệnh chịu không nổi

Vốn uống rượu nên hẳn phải ngủ một giấc đến sáng mới đúng, nhưng tiếc rằng Giang Liên Nhi quậy nguyên một buổi tối, không phải đá chăn hay kéo quần áo thì là nói mớ, làm hại Hách Liên Minh Kính vô cùng khẩn trương, sợ nàng đem thân phận tiết lộ ra ngoài. Vì vậy, Hách Liên Minh Kính chiếu cố Giang Liên Nhi cả đêm.

Ngày hôm sau ——–

Sáng sớm, Liễu Mộng Sinh đã vào trong thư phòng, đẩy Hách Liên Minh Kính đang nằm ở mép giường ngủ \”Đại nhân, đại nhân.\”

Hách Liên Minh Kính bị đánh thức, thấy sư gia đang đứng, dụi dụi mắt \”Nguyên lai là sư gia à.\”

\”Đại nhân, vì sao ngài lại nằm ngủ ở mép giường vậy, chẳng lẽ đại nhân chiếu cố Giang tiểu huynh đệ cả đêm? Liễu Mộng Sinh không thể tin được, là một đại nhân mà lại đem giường cho thư đồng ngủ, hơn nữa còn chiếu cố thư đồng cả đêm.

\”Lúc ngủ nàng có chút không an phận, không nghĩ tới chiếu cố nàng rồi ngủ quên luôn. A a\”Hác h Liên Minh Kính vươn người một cái \”Đúng rồi, sư gia, mới sáng sớm ngươi tới đây có chuyện gì?\”

\”Đại nhân ngài quên rồi à? Hôm nay phải đi viếng thăm Tri huyện của huyện Thái Bình, Trác đại nhân.\”

\”A, đúng đúng, ta quên mất. Nè, sư gia ra ngoài trước chờ đi. Để ta rửa mặt chải đầu xong rồi lên đường.\”

\”Dạ, học trò muốn hỏi đại nhân, những vụ án hôm qua xem xét thế nào rồi, hôm nay muốn thẩm tra xử lý vụ án nào? Học trò sẽ xai nha dịch đi mời những người có liên quan đến.\”

\”À, vụ án này, vụ án. . Hôm nay liền thẩm tra xử lý những vụ án này án đi.\” Hách Liên Minh Kính rút một số hồ sơ vụ án từ đống sổ sách đưa cho sư gia.

\”Vậy học trò xin cáo lui trước.\”

Hách Liên Minh Kính rửa mặt chải đầu xong, cùng sư gia đi viếng thăm Trác tri huyện của huyện Thái Bình.\”

\”Sư gia, Trác đại nhân là người như thế nào vậy?\” Hách Liên Minh Kính ngồi ở trong kiệu có chút nhàm chán, hỏi.

\”Cái này. . . .\”

\”Sư gia cứ nói đừng ngại, coi như chúng ta đang nói chuyện phiếm thôi, cũng không có ý gì?\”

\”Nếu là như vậy, học trò nói, dựa theo sự hiểu biết của học trò đối với Trác đại nhân thì trong công việc không tính là tham quan, dĩ nhiên cũng không tính là quan tốt, còn trong đối nhân xử thế thì lấy lợi ích bản thân làm trọng, luôn luôn giữ mình.

\”\”A, xem ra Trác đại nhân này không quan hệ với những nhân vật có máu mặt đi.\” Hách Liên Minh Kính cười nhạo nói \”Một khi có chuyện, sẽ đùn đẩy cho nhau, chắc hẳn đây cũng là một đặc thù khi làm quan đi.\” Liễu Mộng Sinh không có tiếp lời, yên lặng đồng ý cách giải thích của Hách Liên Minh Kính.

Liễu Mộng Sinh ở bên ngoài nói \”Đại nhân, tới rồi.\”

Bên trong phủ Tri huyện ——–

\”Đại nhân, đại nhân\” một tên nha dịch vội vội vàng vàng chạy đến nội viện.\”Đại nhân. .\”

\”Điểu nhi, hót nữa đi, hót nữa đi.\” Trác Trường Thanh than hình mập mạp nằm trên ghế xích đu đang đùa giỡn với con chim trong lồng bị nha dịch gọi như vậy hoãn sợ suýt nữa đem cái lồng ném ra ngoài \”Vô liêm sỉ! Ồn ào cái gì, nếu làm bảo bối của ta sợ hãi, ta sẽ trị tội ngươi.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.