\”Sao ta biết được là thật hay giả.\”
Hạ Lan Yên đi xung quanh Kim Yến Tử hai vòng \”Ta không bao giờ nói khi không nắm chắc, còn tưởng rằng ngươi đã biết lợi hại của ta rồi chứ.\”
Cũng đúng, nàng quả thật có bản lãnh có thể biết quan ngân nơi nào.
Hạ Lan Yên biết Kim Yến Tử tin mình, một bộ dáng vẻ đại phát từ bi \”Như thế nào, chỉ cần cầu ta, ta liền nói cho.\”
Trên đầu Sở Yên vạch qua đường hắc tuyến, nhìn dáng vẻ như đi đòi nợ của nàng kìa, nếu là đổi thành người khác nàng đã sớm cho một cái tát. Muốn mình cầu xin nàng à…. tốt nhất vẫn là tự mình đi tìm đi, dù sao Thảo thượng phi đã chết, quan ngân này nhất định còn trong thành Kinh Châu.
\”Này, tiểu Yến tử, sao lại đi nữa rồi?\” Hạ Lan Yên không dám tin nhìn Kim Yến Tử cứ như vậy đi mất \”Không muốn tìm quan ngân à?\”
\”Thảo thượng phi đã chết, hắn không có đồng đảng quan ngân nhất định còn trong thành Kinh Châu. Chỉ cần quan ngân còn trong thành Kinh Châu, tìm được quan ngân chẳng qua là vấn đề thời gian.\” Sở Yên bình tĩnh giải thích.
Hạ Lan Yên bay tới nói \”Không muốn biết sớm à? Ta có thể giúp.\”
\”Không dám làm phiền.\”
\”Thành Kinh Châu lớn như vậy, rất khó tìm đó.\”
\”Tự có phương pháp.\”
Lần này, tình hình thay đổi, không phải Kim Yến Tử cầu Hạ Lan Yên, mà là Hạ Lan Yên bắt buộc Kim Yến Tử phải để mình giúp một tay. Người qua đường nhìn thấy cảnh tượng như vậy, một hồng y nữ tử xinh đẹp cứ lẽo đẽo theo hắc y nữ tử đội nón rộng vành, vô luận hồng y nữ tử kia nói thế nào, hắc y nữ tử cứ thế mà đi, thỉnh thoảng lạnh lùng đáp lại một câu.
Hạ Lan Yên dụ dỗ Kim Yến Tử hoài không được, dậm chân \”Nếu ta lấy quan ngân mang đi thì sao?\” Mang mùi vị tức giận.
Lần này Sở Yên dừng bước, bình tĩnh nhìn Hạ Lan Yên, gằn từng chữ nhắc nhở \”Đây—là—-bạc—dùng—để—cứu—trợ—\”Nàng duy tâm sở dục cũng phải có giới hạn, không thể bỏ mặc dân chúng chịu khổ.
\”Vậy thì như thế nào? Chỉ cần ta muốn cướp, cũng không ai ngăn được.\” Hạ Lan Yên nhíu mày, nàng bởi vì Kim Yến Tử mà đối nghịch với triều đình, dù gì mười mấy năm trước cũng đã như vậy rồi, hiện tại thì…
Nón rộng vành che mất dung nhan, hơi cắn môi một cái, nàng làm sao quên mất người trước mắt ngay cả Vương tử nước láng giềng cũng dám giết, thiên lao cũng dám cướp. Một lúc sau, Sở Yên thua trận, thở dài một cái \”Rốt cuộc ngươi có mục đích gì?\”
\”Mục đích rất đơn giản, chỉ cần ngươi cầu ta, quan ngân ở đâu ta liền nói.\” cho ngươi dám coi thường ta, cho ngươi dám yên lặng.
Chẳng lẽ nàng chỉ vì muốn mình cầu nàng thôi à? Cái gì đây a. Có chút cứng ngắc mở miệng \”Kim Yến Tử. . . chưa bao giờ cầu xin ai hết.\”
\”Nếu đã vậy, tỷ tỷ đây cũng không muốn làm khó ngươi, như vậy đi, ta đói, nếu không chịu cầu ta thì mời ta ăn bữa cơm đi, không chỉ có bỏ đi ý định cướp quan ngân mà còn nói cho ngươi biết nó đang ở đâu, thấy thế nào?\”