Mộ Dung Hi Nguyệt quỳ xuống bồ đoàn, nhắm mắt lại, hai tay nắm ống đựng xăm để ở trước ngực, nghiêm túc lắc.
Hách Liên Minh Kính nhàm chán dựa vào một bên.
Lạch cạch ——
Một cây xăm rớt ra, Mộ Dung Hi Nguyệt cao hứng nhặt lên nó lên.
\”Cầu xong rồi?\”
Mộ Dung Hi Nguyệt nhìn Hách Liên Minh Kính một cái, khẽ ừ một tiếng.
\”Cầu xăm gì? Cho ta xem với?\”
Mộ Dung Hi Nguyệt thấy Hách Liên Minh Kính đưa tay, vội vàng che thẻ xăm lại, hừ nói \”Nhìn cái gì, đây là thẻ xăm của bổn tiểu thư muốn xem, tự mình cầu đi.\”
\”Hẹp hòi, không phải là một cây xăm thôi sao.\” Hách Liên Minh Kính chu mỏ một cái \”Xăm cũng cầu xong rồi, chúng ta có thể đi được chưa?\”
\”Còn chưa giải xăm nữa.\”
A, đúng rồi, còn phải giải xăm nữa. .\”Sao ngươi còn chưa đi?\”
Mộ Dung Hi Nguyệt mặt đỏ lên \”Ngươi còn chưa đưa tiền, ta làm sao đi được.\”
Khóe miệng Hách Liên Minh Kính giật một cái \”Bao nhiêu?\”
\”Năm lượng.\” Mộ Dung Hi Nguyệt đưa tay.
\”Cái gì, giải một cây xăm mà năm lượng bạc!\” Nhất định chính là lừa gạt tiền.
\”Xăm của bổn tiểu thư, dĩ nhiên so với người khác tốn nhiều hơn rồi.\” Mộ Dung Hi Nguyệt nói chuyện đương nhiên.
Đây là cái lý luận gì a, nhìn Đại tiểu thư đưa tay hướng mình đòi tiền, Hách Liên Minh Kính mặt đầy xoắn xuýt, lấy lòng nói \”Thật ra thì Đại tiểu thư, ta cũng biết giải xăm, nếu không ngươi đưa ta giải dùm cho.\”
\”Ngươi biết giải xăm? Có quỷ mới tin.\”
\”Ha ha, ngươi không tin sao, trước kia ở quê hương ta, bao nhiêu người xin ta giải xăm, ta còn không thèm làm. Không tin ta thì thôi vậy.\” Hách Liên Minh Kính cố ý nói.
\”Ngươi thật sự biết?\”
\”Hừ ~\” Hách Liên Minh Kính hừ nhẹ một tiếng.\”Ngươi tốt nhất đi xếp hàng, để cho lão thiền sư giải đi.\”
\”Vậy thì cho ngươi giải một chút đi, lát nữa để cho lão thiền sư giải, để xem ngươi giải có chuẩn không.\” Mộ Dung Hi Nguyệt đem xăm đưa tới.
Hắc hắc, bị lừa rồi.
Hách Liên Minh Kính cười trộm, cầm lấy xăm của Đại tiểu thư. \”Đại tiểu thư cầu gì vậy?\”
Mộ Dung Hi Nguyệt lúng túng ho khan hai tiếng \”Tài, tài vận.\”
\”Đại tiểu thư, ngươi đã \’Đại phú đại quý \’ còn cầu tài nữa sao?\” Hách Liên Minh Kính buồn cười nhìn Mộ Dung Hi Nguyệt, thân là Quận chúa, còn cầu tài, chẳng lẽ muốn phú khả địch quốc?
\”Ngươi, ngươi quản ta, ngươi rốt cuộc có giải hay không, không giải thì ta đi xếp hàng.\”
\”Đừng, đừng, ta giải, ta giải….\”
\”Vụ lý khán hoa, hoa tự khai
Thị hỉ thị bi, thủy tự lưu
Kính hoa thủy nguyệt, ảnh tự nhân