Huyện Lệnh Rất Bận! (Edit)(Bhtt)(Hoàn) – Chương 12: Tiểu người hầu là Huyện lệnh – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Huyện Lệnh Rất Bận! (Edit)(Bhtt)(Hoàn) - Chương 12: Tiểu người hầu là Huyện lệnh

\”A a a a!\” Hách Liên Minh Kính muốn điên rồi, làm gì có người nào mới năm giờ đã đi dạo phố.

\”Này, tiểu người hầu ngươi đi như thế nào mà chậm chạp thế, y như một lão già.\” Mộ Dung Hi Nguyệt chờ Hách Liên Minh Kính ở phía trước đang cau cái mũi, bất mãn nói.

\”Đại tiểu thư, làm gì có ai mới giờ Dậu mà đi dạo phố mua đồ, ngươi nhìn trên đường xem có mấy gia đình mở cửa. Ta thấy chúng ta nên trở về ngủ một giấc đi, được không?\” Hách Liên Minh Kính híp mắt, hoàn toàn là bộ dạng chưa tình ngủ.

\”Không được!\” Mộ Dung Hi Nguyệt rất quả quyết cự tuyệt yêu cầu của Hách Liên Minh Kính. Thấy hắn bộ dạng như người sắp chết định trở về ngủ, liền nhanh chóng kéo Hách Liên Minh Kính đi.\” Cửa hàng bán đồ trang sức nhất định đã mở cửa, hôm nay bổn tiểu thư nhất định phải mua được đôi bông tai kia.\”

\”A!\” Hách Liên Minh Kính ngửa mặt lên trời thở dài một tiếng \”Thật vất vả mới giải quyết xong một vụ án, vậy mà cũng cho ta ngủ thẳng giấc nữa, còn có thiên lý hay không, có để cho người ta sống hay không.\”

\”Bớt nói nhảm và đi nhanh lên một chút ~ \”

Rốt cuộc Hách Liên Minh Kính không tình nguyện, bị kéo tới cửa hàng đồ trang sức.

Chưởng quỹ cửa hàng đồ trang sức thấy vị khách hai ngày trước đến xem bông tai vội vàng chào hỏi \”Yêu, là cô nương sao, đôi bông tai ngươi muốn mua hôm nay có rồi, để ta lấy cho ngươi xem.

Hách Liên Minh Kính lười biếng dựa vào cửa, liên tục ngáp, mắt gần như híp lại.

\”Chính là cái này, ta muốn mua.\” Mộ Dung Hi Nguyệt hài lòng gật đầu một cái, bông tai ngọc thạch trong suốt, bên trong có vài đường màu đỏ mỏng, tựa như muốn nứt ra vậy, rất đặc sắc. Vốn là hai ngày trước nhìn trúng bông tai của tiệm này, vốn là muốn mua, đáng tiếc chưởng quỹ nói đã có người đặt trước, ra bao nhiêu bạc cũng không chịu bán, cũng may ở quê hắn có một đôi bông tai cũng gần giống cho nên chờ hai ngày.

\”Vì cô nương là một người có con mắt nhìn đồ nên ta tính rẻ cho ngươi một chút đi, hai mươi lượng.\”

Lúc này Hách Liên Minh Kính mơ màng buồn ngủ dựa vào cửa lập tức tỉnh táo lại. Đùa gì thế, hai mươi lượng! Chỉ vì mua một món đồ trang sức sao?

Mộ Dung Hi Nguyệt nhìn Hách Liên Minh Kính tỏ ý bảo hắn đưa bạc ra.

Hách Liên Minh Kính đi tới, nhìn bông tai một chút, quả thật rất đặc biệt, nếu là hiện đại nhất định có thể bán với giá rất cao, nhưng mà nơi này là cổ đại nha. Khắp nơi đều có đồ cổ, huống chi mình không có nhiều tiền để mua cái này, nhìn Mộ Dung Hi Nguyệt đang rất thích thú, nếu không trả nổi tám phần phải dùng danh nghĩa của mình mà nợ quá. Con ngươi đen sáng đảo qua đảo lại \”Thiết ~\” lộ ra vẻ mặt đầy khinh bỉ \”Ta còn tưởng rằng Đại tiểu thư ngươi vội vội vàng vàng nhìn trúng bảo bối gì, nguyên lai chỉ là một đôi bông tai không có gì đặc biệt.\”

\”Ngươi thì biết cái gì?\” Mộ Dung Hi Nguyệt đoạt lại bông tai \”Không biết đánh giá thì tránh qua một bên đi!\”

\”Ta không biết đánh giá thì sao, bất quá bên trong bông tai này có mấy đường đỏ đỏ như tia máu vậy, ở quê của ta nói đây là điều xui xẻo, Đại tiểu thư tôn quý như vậy đeo loại bông tai xui xẻo này sợ rằng sẽ gặp rủi ro.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.