\”Em ra đứng trước cửa nhà chờ anh chút được không? Anh đi cất xe nữa\”
An từ từ mở mắt, cái nhìn của nó chậm rãi chuyển hướng từ ngôi nhà lạ lẫm mà Hùng chỉ về, rồi quay lại nhìn anh. Trong đôi mắt mờ mịt ấy, sự cảnh giác hiện rõ, như thể mọi thứ xung quanh đều là một nguy cơ tiềm tàng.
\”Được không, An?\” Hùng hỏi lại, anh dịch người lại sát hơn, sợ rằng em nói quá nhỏ bản thân sẽ chẳng nghe được.
Nhưng thay vì trả lời, An chỉ nhìn anh chăm chú, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa một sự đề phòng rõ rệt. Cổ họng nó khẽ động, như muốn nói gì đó. Nó cúi đầu, ánh mắt dừng lại ở túi đồ mà bản thân đang ôm từ nãy đến giờ.
Cả quá trình, Hùng vẫn chăm chú dõi theo từng cử động của em nhỏ, anh kiên nhẫn, chờ đợi An đưa ra một câu trả lời.
Bất ngờ, An đưa tay ra, ngập ngừng níu lấy phần ống tay áo của anh. Nó thận trọng ngước lên nhìn anh thêm lần nữa, cố dùng ánh mắt để ra hiệu.
\”Em không muốn vào hả?\”
An gật đầu.
\”Vậy đi chung với anh nha?\”
\”Ừm… dạ\”
Có vẻ như việc mất đi trí nhớ đã ảnh hưởng rất nhiều đến tính cách cũng như con người của An. Tính cách của một người thường được hình thành bởi những mảnh ký ức, những trải nghiệm trong quá khứ. Giờ đây, khi tất cả ký ức của chính mình bị xóa sạch, An như lạc lối giữa một biển trống rỗng, không biết nên phản ứng thế nào, không biết cách bày tỏ bản thân ra sao với những người xung quanh.
Sự bất định trong ánh mắt em, nỗi lo sợ mơ hồ trong từng cử chỉ, tất cả như đang nói lên rằng em không chỉ mất trí nhớ, mà còn mất đi cả bản ngã, cả cảm giác an toàn.
_
\”Việc bệnh nhân có được cảm giác an toàn với một người nào đó có thể được xem là một biểu hiện đáng mừng,\” bác sĩ nói, \”Đây có thể là một bước khởi đầu tích cực. Cảm giác thân thuộc, dù mơ hồ, vẫn là cầu nối giúp khơi dậy những ký ức đã mất. Qua những tác động nhỏ trong cuộc sống hằng ngày, khả năng khôi phục trí nhớ vẫn có hy vọng.\”
Những lời bác sĩ nói như một ngọn đèn le lói giữa màn đêm tối tăm, nhưng đồng thời cũng là một trọng trách đè nặng lên đôi vai Quang Hùng.
\”Vậy cụ thể, tôi nên làm gì để giúp em ấy?\”
\”Hãy kiên nhẫn và nhẹ nhàng. Cố gắng tái hiện những hoạt động thường ngày mà bệnh nhân từng quen thuộc. Đừng ép buộc họ nhớ lại quá nhanh. Chỉ cần có một cảm giác an toàn vững chắc, tâm lý sẽ từ từ ổn định, từ đó khả năng phục hồi ký ức cũng sẽ cao hơn.\”
\”Nhưng mà…\” Hùng ngập ngừng nhìn sang bà Lan.
Hiểu ý, bà thở dài một hơi, dù gì thì cũng là tình huống bất khả kháng, \”Vậy cô gửi nhờ An nhà cô cho Hùng vậy.\”
_
Tiếng bíp bíp khi bấm mật khẩu vang lên, Hùng vừa bấm thật chậm, vừa nhìn sang An, sau anh vẫn lặp lại mật khẩu một lần nữa, \”120401, là ngày sinh của em, ngày 12 tháng 4 năm 2001\”