Quang Hùng ngồi chăm chú trong phòng khách, đôi mắt dán vào màn hình laptop và ngón tay lướt nhanh trên bàn phím. Anh đang tập trung xử lý một dự án quan trọng, mọi thứ dường như đều chìm vào yên lặng, chỉ còn tiếng lạch cạch vang lên đều đặn trong không gian.
Giữa lúc đó, Negav từ đâu bước tới, trên tay cầm một xấp tài liệu dày cộm. \”Hùng ơi, cái này là hồ sơ em vừa soạn xong, anh xem qua giúp em nhé,\” cậu lên tiếng, giọng nhẹ nhàng nhưng không giấu nổi vẻ nghịch ngợm.
Quang Hùng chỉ vừa kịp liếc nhìn lên, thì ánh mắt anh dừng lại ở hình ảnh Negav trong chiếc áo thun rộng rãi. Lúc Negav cúi xuống để đưa tài liệu, phần vai và xương quai xanh cậu vô tình – mà thật ra là cố tình – lộ ra, thu hút sự chú ý của Quang Hùng.
\”Ừ, để lát anh xem,\” Quang Hùng đáp lại, cố giữ giọng bình tĩnh và dời ánh mắt trở lại tài liệu, nhưng khó mà phớt lờ được cảnh tượng ngay trước mặt. Cả căn phòng giờ đây như trở nên nóng hơn một chút, và anh phải dằn lòng kiềm chế một chút.
Chưa dừng lại ở đó, Negav đột nhiên bước lại ngồi vào lòng Quang Hùng một cách đầy tự nhiên, như thể cậu không nhận ra sự xao động trong ánh mắt của người yêu mình. \”À, em ngồi nhờ chút nhé. Ngồi vậy em thấy tiện hơn.\” Cậu nhoẻn miệng cười tinh quái, tay vẫn chỉ vào tập tài liệu như thể mình đang cực kỳ nghiêm túc.
Quang Hùng mím môi, hít một hơi thật sâu để kiềm nén cảm xúc.Rõ ràng cậu biết rõ là anh đang làm việc, vậy mà còn bày ra vẻ vô tư như vậy. \”Negav, em biết là anh đang bận mà,\” Quang Hùng nói, giọng anh trầm xuống, khó mà giấu nổi chút bối rối trong đó.
\”Em biết mà,\” Negav thản nhiên đáp lại, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên tia tinh nghịch. Cậu còn cố tình nhích gần hơn một chút, khiến hơi thở của Quang Hùng bất giác trở nên nặng nề hơn.
\”Negav… em cố tình thử thách sự kiên nhẫn của anh đúng không?\” Quang Hùng quay sang nhìn cậu, ánh mắt pha chút cảnh báo.
\”Thử thách gì chứ, em chỉ ngồi thôi mà,\” Negav nói, giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy khiêu khích, tay còn tiện thể đặt lên vai Quang Hùng, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve. \”Hay là… anh không làm việc được khi có em ở đây?\”
Quang Hùng khẽ cười, anh biết rằng Negav đang đùa giỡn với anh, cố tình làm anh mất tập trung. \”Em nghịch ngợm quá rồi đấy. Ngồi ngoan nào, để anh làm việc.\”
Negav nhún vai, nhưng không hề có ý định nhượng bộ. Cậu dựa vào Quang Hùng một cách thoải mái, thậm chí còn ngả đầu lên vai anh, tạo cảm giác thân mật vô cùng. \”Em ngồi ngoan mà. Cứ làm việc đi anh.\”
Quang Hùng buộc phải dán mắt vào màn hình laptop, nhưng tâm trí anh cứ bị chia làm hai: một phần cố gắng tập trung vào công việc, phần còn lại chỉ muốn buông tất cả để chiều lòng cậu người yêu tinh nghịch đang ngồi ngay trong lòng mình. Sau một hồi, anh bất lực khẽ lắc đầu. Đôi tay dừng lại trên bàn phím, anh quay sang nhìn thẳng vào mắt Negav.
\”Thật tình, anh nghĩ mình sắp hết kiên nhẫn với em rồi đấy,\” Quang Hùng nói, giọng anh vừa đùa nhưng cũng có chút gì đó đầy nghiêm túc.
Negav cười khúc khích, đôi mắt sáng lên, tựa như cậu đã đạt được mục đích. \”Vậy thì dừng làm việc một chút đi anh. Em cũng đâu phiền gì đâu,\” cậu nói nhỏ, đưa tay vuốt nhẹ lên má Quang Hùng.
Quang Hùng khẽ thở dài, anh biết mình đã thua trong trò chơi này, và rồi anh vòng tay bế Negav lên từ từ bước vào phòng ngủ , tạm gác lại công việc để tập trung vào người yêu nghịch ngợm của mình.
—
Hết.