•Thực ra, bạn yêu người ta nhiều như thế nào, một lòng một dạ ra sao… tất cả đều không quan trọng. Quan trọng là trong lòng người ta, bạn không là gì cả.
—
Quang Hùng ngồi trong góc tối của căn phòng, đôi mắt sâu thẳm nhìn ánh sáng mờ nhạt hắt qua rèm cửa. Tiếng tích tắc của đồng hồ vang vọng như nhấn chìm anh trong nỗi cô đơn quen thuộc.
Trên bàn là một tách trà đã nguội, vài bức ảnh cũ, và một chiếc điện thoại nằm lặng lẽ. Những tin nhắn gửi đi không hồi đáp. Lại một lần nữa, Negav không về nhà.
Anh biết cậu ở đâu, với ai, và làm gì. Những thông tin ấy luôn đến với anh dễ dàng như cách Negav khiến anh đau. Nhưng Quang Hùng chưa từng trách móc hay yêu cầu cậu dừng lại.
Bởi vì… với anh, Negav là tất cả.
—
Negav trở về lúc gần nửa đêm, áo khoác xộc xệch và mùi rượu thoảng nhẹ quanh người. Cậu vừa bước vào nhà vừa cởi giày, ánh mắt không buồn liếc qua Quang Hùng, người đang ngồi đợi trong phòng khách.
\”Em về rồi à?\” Giọng Quang Hùng trầm và ấm, mang theo sự dịu dàng quen thuộc.
\”Ừ,\” cậu đáp ngắn gọn, bước thẳng về phía phòng ngủ.
\”Negav.\”
Nghe tiếng gọi, cậu dừng bước, quay lại nhìn anh. \”Có chuyện gì không?\”
Quang Hùng đứng lên, chậm rãi tiến đến gần cậu. Anh cao lớn hơn, dáng vẻ trầm ổn hơn, nhưng ánh mắt lúc này chỉ chứa đựng sự bất lực.
\”Anh đã nấu bữa tối. Em ăn chút gì đó đi.\”
\”Không cần đâu, em ăn ở ngoài rồi.\”
\”Nhưng…\”
\”Quang Hùng,\” Negav ngắt lời, giọng hơi bực dọc. \”Em mệt lắm. Đừng làm phiền em nữa, được không?\”
Cậu quay người bước đi, bỏ lại Quang Hùng đứng lặng giữa căn phòng trống rỗng.
—
Đêm hôm ấy, Quang Hùng ngồi lại trên sofa, ánh mắt lặng lẽ nhìn ra bầu trời đêm.
Từ ngày bắt đầu mối quan hệ này, anh luôn nghĩ rằng tình yêu chân thành có thể thay đổi mọi thứ. Anh nghĩ nếu mình cố gắng nhiều hơn, quan tâm nhiều hơn, Negav sẽ nhận ra tấm lòng của anh.
Nhưng càng ngày, anh càng nhận ra một sự thật nghiệt ngã: Negav không cần anh.
Cậu không hề đặt anh vào trái tim mình, không bao giờ.
—
Sáng hôm sau, khi Quang Hùng thức dậy, Negav đã rời đi từ sớm. Trên bàn chỉ còn lại một mẩu giấy viết vội:
\”Em ra ngoài có chút việc. Đừng đợi.\”
Quang Hùng nhìn dòng chữ, lòng nặng trĩu. Anh đã quen với sự vô tâm này, nhưng nó vẫn khiến anh đau đớn.
Anh yêu Negav – một tình yêu vô điều kiện, không yêu cầu đáp lại. Nhưng chính sự không đáp lại ấy đang dần giết chết anh từng chút một.
Quang Hùng cầm tờ giấy lên, gấp lại cẩn thận và cất vào ngăn kéo. Ngăn kéo ấy đầy những mẩu giấy như thế, những lời nhắn nhủ ngắn ngủi của Negav, giống như cách cậu tồn tại trong cuộc đời anh: hời hợt, thoáng qua, không bao giờ thực sự ở lại.
Nhưng dù thế nào, anh vẫn không thể buông tay.
Bởi vì… với anh, Negav là tất cả.
—
Hết.