(Hùng An ) Oneshot 2 – Khuya Vắng Bên Anh – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 19 lượt xem
  • 8 tháng trước

(Hùng An ) Oneshot 2 - Khuya Vắng Bên Anh

Negav chật vật xoay người, mắt nhắm nghiền mà vẫn không tài nào ngủ được. Cậu mở mắt, khẽ nhíu mày khi nhìn về phía giường trống rỗng. Quang Hùng vẫn chưa về bên cậu. Cảm giác như thiếu mất một phần hơi ấm quen thuộc khiến lòng Negav bứt rứt.

Cậu nhìn đồng hồ, đã hơn nửa đêm. Chẳng cần suy nghĩ thêm, Negav bước rời khỏi giường, quyết tâm tìm đến nơi Quang Hùng. Cậu khẽ chỉnh lại chiếc áo sơ mi dài qua quần,phong cách này là sở thích đặc biệt của cậu, vì biết Quang Hùng chẳng thể cưỡng lại mỗi khi cậu diện lên.

Cậu bước nhẹ đến phòng làm việc, nơi ánh sáng mờ nhạt hắt ra từ khe cửa. Quang Hùng ngồi đó, chăm chú nhìn vào màn hình máy tính, đôi mắt nheo lại vì tập trung, từng ngón tay thoăn thoắt gõ phím. Negav chợt bật cười khúc khích, thầm nhủ rằng anh đúng là một người đàn ông hết mực tận tâm với công việc, nhưng lại quên mất cậu đang cô đơn đến nhường nào.

Chẳng chần chừ thêm giây nào, cậu lén lút bước nhẹ nhàng tiến đến sau lưng Quang Hùng, rồi cúi xuống, vòng tay qua cổ anh. Giọng cậu khẽ khàng nhưng đầy vẻ ngọt ngào vang lên:

“Um~ Anh yêu đang làm gì đó?” Negav nhẹ nhàng rên rỉ, hơi thở ấm áp phả lên tai Quang Hùng khiến anh giật mình.

Quang Hùng khẽ ngừng tay, quay đầu lại đối diện với ánh mắt lém lỉnh của cậu. Trong một khoảnh khắc, ánh mắt anh từ mệt mỏi chợt chuyển sang ánh lên sự cưng chiều.

“Em không ngủ sao? Khuya lắm rồi đó.” Giọng anh trầm ấm, bàn tay vươn lên nhẹ xoa đầu Negav.

Negav bĩu môi, nũng nịu đáp: “Thiếu hơi anh, sao mà ngủ được cơ chứ? Bỏ em một mình, anh không thấy thương em à?”

Cậu làm nũng, bám dính lấy anh, áp má vào vai anh, tận hưởng chút hơi ấm từ người yêu mình. Đôi chân dài thon gọn lộ ra dưới lớp áo sơ mi càng làm tăng thêm vẻ quyến rũ mà cậu luôn tự tin, biết rõ là Quang Hùng chẳng thể cưỡng lại.

“Thế này mà ai ngủ được cơ chứ?” Quang Hùng thở dài, nắm lấy tay cậu, cảm giác như cậu chẳng khác nào chú mèo nhỏ bướng bỉnh.

Negav không buông tha, vẫn vòng tay ôm chặt cổ anh, giọng nhỏ nhẹ vang bên tai. “Em muốn anh về giường với em. Công việc có gì quan trọng hơn em sao?”

Quang Hùng cười khẽ, nhẹ nhàng đáp, “Công việc quan trọng thật, nhưng không bao giờ quan trọng hơn em.”

Nghe câu nói ấy, Negav hài lòng nhoẻn miệng cười, ánh mắt lấp lánh như tìm thấy thứ mình muốn. Cậu dường như chỉ đợi lời khẳng định đó để khẽ nắm tay anh kéo đứng dậy. Quang Hùng bật cười, đành chiều lòng người yêu nhỏ nhắn của mình, đứng dậy để Negav dẫn mình về phòng ngủ.

Khi cả hai về lại phòng, Negav chẳng hề buông anh ra, cậu kéo anh nằm xuống bên cạnh, vòng tay ôm chặt lấy anh, cảm nhận hơi ấm quen thuộc khiến cậu mãn nguyện hơn bao giờ hết.

Quang Hùng nhẹ nhàng vòng tay qua người cậu, ánh mắt trìu mến nhìn gương mặt bình yên của người yêu. “Ngủ đi, anh sẽ ở đây suốt bên em.”

Negav mỉm cười, nhẹ nhàng gật đầu, cảm giác như cậu đã có được tất cả khi nằm trong vòng tay anh.

Hết.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.