Buổi tối ở lối vào con hẻm, ánh đèn lờ mờ từ tấm biển hiệu treo lơ lửng trên tường, cạnh cửa đặt mấy chiếc ghế giả tre trúc màu đen, thỉnh thoảng có những người trẻ tuổi lui tới bước vào cánh cửa đó.
Mơ hồ có thể nghe thấy một chút tiếng nhạc từ bên trong.
Tấm biển tuyển dụng màu đỏ sậm chỉ có hai chữ: Lô-cốt.
Quý Dư có chút mơ hồ, đây là một địa điểm chơi thoát khỏi mật thất sao? Mười một giờ đêm rồi mà nhiều người đến đây chơi thoát khỏi mật thất vậy à?
Mãi cho đến khi bước vào trong dưới ánh đèn mờ ảo nhìn thấy những chiếc bàn lớn nhỏ, ghế dài hai bên cùng sân khấu ở giữa, anh mới nhận ra đây là đâu.
Quý Dư tuy từng đến quán bar, nhưng cũng chỉ một lần, nên vẫn chưa rõ ràng về hình dáng, tên gọi và cách trang trí bên ngoài của đa số các quán bar.
Bước vào trong, tiếng nhạc lớn đến mức có thể xé toạc màng nhĩ, ánh đèn lờ mờ đến nỗi không thấy rõ ai là ai, cùng tiếng nhạc đã đẩy không khí nơi đây lên mức phóng túng, xao động nhất, dễ dàng tạo ra bầu không khí ái muội.
Cả nam lẫn nữ trong đó tận tình hưởng lạc, lắc lư theo nhịp trống của âm nhạc, còn Quý Dư vẫn mặc nguyên bộ đồng phục học sinh, trông thật lạc lõng giữa nơi này.
Anh đi theo Thương Viễn Chu vào, đi theo một lúc thì mất dấu.
Chỉ là đã muộn thế này, Thương Viễn Chu đến quán bar làm gì?
Quý Dư hơi nhíu mày, chớp mắt một cái đã thấy Thương Viễn Chu mặc bộ đồ nhân viên phục vụ ở quầy bar.
Chiếc áo sơ mi dài tay màu trắng kết hợp với nơ đen, bên ngoài khoác áo vest, hắn đang cúi mắt lau ly trong tay.
Dưới ánh đèn mờ ảo đầy ái muội khuôn mặt lạnh lùng cùng bộ vest bó sát người đầy cấm dục va chạm vào nhau, đặc biệt là mái tóc cắt ngắn, đuôi mắt có vết sẹo. Ánh đèn tối tăm cùng vẻ lạnh lùng hoang dã của hắn, tạo cho người ta một loại ảo giác.
Như thể chỉ cần làm sụp đổ được tảng băng bên ngoài, nội tâm hắn sẽ vì bạn mà phát điên, sức hấp dẫn của hormone nam tính đậm đặc gần như được miêu tả sinh động.
Ở quán bar một nửa ánh mắt của cả nam và nữ, đều dán chặt vào Thương Viễn Chu.
Quý Dư nhíu mày càng sâu, anh bước nhanh đến trước mặt Thương Viễn Chu: \”Sao cậu lại đến nơi này?\”
Thương Viễn Chu bây giờ, vẫn là một học sinh cấp ba chưa thành niên!
Một nam sinh cấp ba, giữa đêm khuya 12 giờ ở quán bar, dù thế nào cũng không phải chuyện tốt.
Tự nhận thấy bản thân hiện tại thành thục hơn Thương Viễn Chu không ít, lại thêm mối quan hệ của hai người, anh theo bản năng mở miệng nói chuyện rất rành mạch, hợp tình hợp lý.
Bartender bên cạnh đứng cùng Thương Viễn Chu ngạc nhiên hỏi: \”Vị này là ai vậy?\”
Thương Viễn Chu cười như không cười nói: \”Không quen.\”
Quý Dư mím môi, nhắc lại tên mình: \”Tôi tên Quý Dư.\”
\”Giờ thì anh cũng biết rồi đấy,\” Thương Viễn Chu cười nhạo nói với bartender.