[Ht] Sau Khi Nhân Viên Quèn Beta Kết Hôn Cùng Alpha Cấp Cao – Ngoại truyện 4 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Ht] Sau Khi Nhân Viên Quèn Beta Kết Hôn Cùng Alpha Cấp Cao - Ngoại truyện 4

Đêm qua tình thế thay đổi thất thường, lúc cấp bách, lúc lại dịu đi.

Khi thì mưa như trút nước, khi thì lại tí tách tí tách mưa nhỏ, hai loại tình thế luân phiên biến hóa, mưa rơi suốt một đêm, mãi đến khi trời tờ mờ sáng mới tạnh hẳn.

Toàn bộ thành phố A như vừa được nước mưa gột rửa, hoa biệt thự và bồ công anh bị mưa tạt rụng đầy đất, chỉ còn lại cành khô run rẩy trong gió.

Tia nắng đầu tiên của buổi sớm rọi xuống, trong không khí tràn ngập hương thơm tươi mát của đất trời sau cơn mưa.

Khi Quý Dư xuyên qua khe hở bức màn nhìn thấy ánh sáng, nhất thời có chút ngỡ ngàng: \”Em cảm giác…\”

\”Ừm?\”

Thương Viễn Chu ôm người trong lòng, phát ra một tiếng \”ừm\” trầm thấp từ tính, trong giọng nói mang theo sự thỏa mãn nồng đậm.

Vai trần của hắn lộ ra ngoài chăn, đường nét cơ bắp mềm mại, đẹp mắt, có một dấu cắn rõ ràng trên vai lưng, nhưng so với dấu cắn này, người trong lòng hắn lại đáng thương hơn.

Khuôn mặt thanh tú đẫm nước mắt, khóe mắt khóc đến đỏ hoe, đôi môi vốn mọng nước giờ sưng có chút thê thảm, da môi bong tróc, giống như một đóa mai diễm lệ nhất nằm trong vũng máu.

Thân thể dưới chăn mềm nhũn vô cùng, những dấu hôn xanh tím cùng những vết hằn do va chạm để lại đều in hằn trên cơ thể trắng ngần như ngọc.

Alpha dường như có thể lực vô tận cùng sự khao khát không ngừng nghỉ, Beta đáng thương phải chịu đựng sự chiếm đoạt tàn nhẫn như vậy quả thực rất khó khăn.

Quý Dư vốn dĩ thường xuyên rèn luyện để đối phó với những tình huống đột xuất nơi hoang dã và những chuyến đi mệt mỏi, nên dù mệt đến tột cùng cũng không ngất đi được.

Chỉ là khóc thì không tránh khỏi.

Anh rất ít khi khóc, nhưng khi Thương Viễn Chu tàn bạo đòi hỏi, anh lại liên tục khóc đến nỗi hai mắt đẫm lệ, nước mắt sinh lý hoàn toàn không theo ý Quý Dư, mà nước mắt của anh sẽ không đổi lấy sự mềm lòng, mà chỉ khiến Thương Viễn Chu càng thêm hưng phấn.

Sau một đêm.

Lông mi Quý Dư vẫn ướt đẫm hơi nước, hơi nước khiến ánh mặt trời chiếu vào khúc xạ thành vầng sáng mờ ảo trước mắt anh.

Ánh mắt anh run rẩy, lẩm bẩm một mình: \”Em cảm giác em nhìn thấy ánh sáng thiên đường…\”

Thương Viễn Chu ngây người, rồi đột nhiên bật cười, lông mày nhướng lên, toát ra vẻ phong lưu tà mị: \”Muốn cùng anh chết trên giường sao?\”

\”Muốn anh chết đi.\” Quý Dư tức giận nói, kéo cơ thể mềm nhũn cầm gối đầu ném về phía Thương Viễn Chu.

Thương Viễn Chu bật cười một tiếng, không tránh, vững vàng ăn một cú, rồi kéo người đang dịch sang bên cạnh về lại lòng mình: \”Vợ rõ ràng cũng rất sảng khoái mà.\”

Hắn cười gian xảo, giọng điệu có chút suồng sã quá mức: \”Sảng khoái đến phát khóc.\”

Quý Dư tức giận hung hăng trừng hắn, nhưng anh không biết rằng mình lúc này trông thảm hại đáng thương sau một đêm khóc lóc, đôi mắt hồng hồng long lanh nước, nào có nửa phần khí thế khiến người ta sợ hãi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.