[Ht] Sau Khi Nhân Viên Quèn Beta Kết Hôn Cùng Alpha Cấp Cao – Chương 67 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Ht] Sau Khi Nhân Viên Quèn Beta Kết Hôn Cùng Alpha Cấp Cao - Chương 67

Màn đêm tĩnh lặng, hai người trong phòng ngực kề ngực, trái tim đập mạnh mẽ trong lồng ngực, theo nhịp thở phập phồng, thình thịch thình thịch, nhịp tim ban đầu của hai người dường như dần hòa làm một.

Thương Viễn Chu biết mình đã dọa người ta rồi, muốn nói hối hận, ít nhiều cũng có chút, nhưng nếu thời gian quay lại, có lẽ hắn vẫn không kìm được.

Việc có người tỏ tình với Quý Dư sẽ không khiến hắn tức giận đến mức này, điều khiến hắn khó chịu là ánh mắt của Brant nhìn Quý Dư.

Hắn đã từng dùng ánh mắt như vậy để nhìn chằm chằm bóng lưng Quý Dư.

Từ ham muốn chinh phục ban đầu, từng bước sa lầy.

Ban đầu là hắn muốn chinh phục và kiểm soát snh, cuối cùng người lún sâu vào đó cũng là hắn, Quý Dư từ đầu đến cuối vẫn luôn tự do.

Hắn dùng mọi thủ đoạn, mới miễn cưỡng khiến Quý Dư thỉnh thoảng dừng chân vì hắn.

Vì vậy khi nhìn thấy có người dùng ánh mắt mà mình từng dùng để nhìn Quý Dư, Thương Viễn Chu làm sao có thể không tức giận.

Lục phủ ngũ tạng như bị thiêu đốt, mỗi cú đấm đều là sự trút giận, nhưng sắc mặt lại bình tĩnh.

Hắn đang kìm nén, dùng lý trí mong manh như đi trên dây thép để kiểm soát bản thân, không làm ra hành động tàn bạo là móc mắt Brant.

Quý Dư sẽ sợ hãi.

Thương Viễn Chu ôm người, lòng lại cười khổ, giờ có lẽ cũng chẳng khá hơn là bao.

Người nằm dưới thân đẩy hắn, giọng Quý Dư trầm buồn vọng lên, \”Anh buông em ra trước đi, chúng ta nói chuyện.\”

Quý Dư vừa dứt lời, lực siết trên eo liền nới lỏng, anh định ngồi dậy, nhưng trước mắt lại chao đảo.

Thương Viễn Chu ôm eo anh, lật người anh lại, rồi áp sát vào lưng.

Tư thế hiện tại là Quý Dư nằm nghiêng, Thương Viễn Chu cũng nghiêng người ôm anh từ phía sau.

Quý Dư mơ màng chớp mắt, nhìn bức tường trắng trước mặt, định quay đầu lại nhìn Thương Viễn Chu, nhưng lại bị ôm chặt eo, không thể xoay người.

Thương Viễn Chu vùi đầu vào hõm vai anh, hơi thở nóng rực phả vào làn da nhỏ hẹp ấy, Quý Dư rụt người lại, nhưng bị ôm quá chặt, không thể trốn đi đâu.

\”Không nói chuyện, cũng không muốn nói.\”

Quý Dư mím môi, hơi vùng vẫy, vẫn muốn quay lại nhìn Thương Viễn Chu.

Thương Viễn Chu ôm chặt hơn, Quý Dư vùng vẫy mấy lần không thoát, đành bất lực hỏi: \”Vì sao?\”

\”Anh có thể buông em ra trước không?\”

Thương Viễn Chu khẽ cười, khóe môi mang theo chút chua xót, \”Đừng quay lại nhìn anh.\”

Hắn siết chặt vòng tay quanh eo Quý Dư, giọng nói gần như van nài: \”Đừng nhìn anh.\”

Đừng dùng ánh mắt lý trí đó nhìn sự sa đọa của anh.

Hắn sẽ không kìm được mà dùng mọi thủ đoạn để phá hủy sự lý trí đó, kéo Quý Dư cùng xuống địa ngục.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.