[Ht] Sau Khi Nhân Viên Quèn Beta Kết Hôn Cùng Alpha Cấp Cao – Chương 61 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Ht] Sau Khi Nhân Viên Quèn Beta Kết Hôn Cùng Alpha Cấp Cao - Chương 61

Ở trong sa mạc lâu rồi, ngoài hai ngày đầu tiên thấy lạ lẫm, sau đó sẽ thấy tẻ nhạt và khô khan, xung quanh đều là cát vàng đơn điệu, sắc màu ngoài bầu trời ra, chỉ có bình minh và hoàng hôn khác nhau.

Huống chi nơi này không có tín hiệu gì, hoang vu không người ở, thời gian trở nên dài dằng dặc.

Đám lính đánh thuê đi cùng Thương Viễn Chu đã bắt đầu chơi bài với những người khác trong đoàn, có người mạnh dạn mời Thương Viễn Chu, vốn tưởng rằng sẽ bị từ chối, không ngờ lại nhận được lời đồng ý.

Người mời đảo mắt, đột nhiên đề nghị: \”Chơi không thì chán lắm, hay là thêm chút đặt cược đi?\”

Những người xung quanh cười hì hì bàn về tiền cược, sau khi đưa ra vài phương án không phù hợp, người kia nói: \”Vậy tiền đi, cái này đơn giản nhất.\”

Thương Viễn Chu đang nhìn ra xa, dường như không để ý đến những gì họ đang thảo luận trước khi bắt đầu ván bài.

Hướng hắn nhìn dường như chẳng có gì cả, ngoài cồn cát vẫn là cồn cát, nhưng ở hướng đó, xa hơn một chút, là lều trại của Quý Dư.

Quý Dư cùng Aidan cùng nhau thực hiện ngày đầu tiên quay phim canh gác, lều trại không lớn, hai người cùng một số thiết bị khác ở chung, không gian càng thêm chật hẹp.

Nhiệt độ ban ngày ở sa mạc rất cao, mà họ phải ở trong lều trại này cho đến rạng sáng có người đến thay ca.

Quay phim dã ngoại rất thử thách sự kiên nhẫn của con người, cũng đòi hỏi phải chịu được sự cô đơn.

Quý Dư rõ ràng là một nhiếp ảnh gia dã ngoại rất đủ tiêu chuẩn ở phương diện này, anh thực sự có thể ngồi canh cả ngày lẫn đêm ở một chỗ, không nói một lời với ai.

Aidan, người vốn định hướng dẫn anh, cũng có chút kinh ngạc thán phục, \”Quý, người nước cậu đều giống cậu vậy sao?\”

Anh ta khoa tay múa chân một chút, \”Ừm…. Nội tâm sâu sắc, kín đáo?\”

\”Cảm giác mọi người đều rất yên tĩnh, rất có, ờ… thi vị?\”

Quý Dư chỉ dùng một câu đã phá tan ảo tưởng của anh ta: \”Thương Viễn Chu cũng không nói nhiều.\”

Aidan:……

Anh ta vẫn còn hơi e dè với Thương Viễn Chu, không phải kiểu thi vị gì, mà là sự lạnh lùng, như lưỡi kiếm sắc bén.

Aidan im lặng một lát, nhìn cảnh vật bên ngoài qua cửa sổ nhỏ trong suốt rồi chuyển chủ đề, \”Quý, nhìn bên kia kìa.\”

\”Chụp được rồi, đó là thằn lằn sa mạc, cơ thể nó gần như cùng màu với cát, màu sắc đặc biệt đó giúp nó ẩn mình, hòa làm một với cảnh vật xung quanh, rất có lợi cho việc săn mồi.\”

Quý Dư nhìn con thằn lằn, khẽ cảm thán: \”Sa mạc thật sự kỳ diệu.\”

Nhìn nơi đây thiếu nước, nóng bức, trống rỗng, nhưng chính mảnh đất này lại nuôi dưỡng hàng ngàn hàng vạn sinh vật.

Quý Dư và Aidan canh gác ở đây rất lâu, đến khi có người khác trong đoàn đến thay ca mới trở về doanh trại.

Vốn tưởng rằng giờ này mọi người hoặc đã ngủ, hoặc đang chuẩn bị nghỉ ngơi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.