Thực ra Thương Viễn Chu không chắc Quý Dư có chút tình cảm nào với mình hay không, vẻ ngoài bình tĩnh tự chủ của hắn che giấu sự lo được lo mất.
Nhưng hắn chắc chắn một điều.
Quý Dư mềm lòng, và dù không coi hắn là người yêu, chắc chắn cũng có vị trí bạn bè trong lòng anh.
Thương Viễn Chu nhận ra Quý Dư đã cởi mở hơn một chút từ cuộc trò chuyện của anh với chị Kỷ hôm đó, hắn không thể tiếp tục cưỡng ép ngăn cản, kéo người vừa thoát khỏi vũng lầy gia đình trở về nhà giam.
Nhưng dù chết ở đâu cũng là kết quả của sự tự do lựa chọn——
Là Quý Dư coi thường mạng sống của chính mình.
Thương Viễn Chu đang lợi dụng sự mềm lòng và tinh thần trách nhiệm của Quý Dư, trói buộc mạng sống của mình với anh.
Hắn muốn tăng thêm trọng lượng cho mạng sống của mình trong mắt Quý Dư.
Có lẽ đây cũng là một loại nhà tù vô hình đối với Quý Dư, Thương Viễn Chu biết, nhưng hắn không thể buông tay.
Từ giây phút nhận được cuộc điện thoại đó, linh hồn Thương Viễn Chu đã căng thẳng tột độ.
Giống như một quả bom hẹn giờ được giấu trong cơ thể hắn, trước khi quả bom phát nổ, không ai biết liệu nó có kích hoạt hay không.
Tinh thần hắn chưa bao giờ căng thẳng đến thế, cả đời này cũng chưa từng sợ hãi và khủng hoảng đến vậy.
Không hề sợ hãi khi nhìn mảnh vỡ chai rượu dính máu trên tay đâm vào người cha nuôi ngã xuống.
Không hề sợ hãi khi biết mình có thể phải đối mặt với tai ương tù tội.
Cũng không hề sợ hãi khi bị ông cụ Thương uy hiếp phải nghe lời, nếu không sẽ khiến hắn trở lại làm đứa con riêng tay trắng như xưa.
Chỉ đến khi biết Quý Dư mất tích ở sa mạc, sống chết không rõ, hắn mới lần đầu tiên khủng hoảng đến vậy.
Đây là lần đầu tiên Thương Viễn Chu run rẩy vì sợ hãi.
Tất cả những khủng hoảng, kinh hoàng đó, đều dần tan biến trong nụ hôn này.
Thương Viễn Chu hôn rất mạnh, nụ hôn như nghiền nát, cắn xé.
Khi đôi môi bị lấp kín, Quý Dư đột nhiên trợn tròn mắt, cảm nhận được Thương Viễn Chu không chút kiêng dè muốn tiến sâu hơn, anh liền mặc kệ tất cả.
Anh xấu hổ và tức giận vô cùng, giơ chân đạp tới.
Thương Viễn Chu thuận thế buông anh ra, ngón cái quệt qua môi mình, \”Chậc, hôn một cái thôi mà.\”
\”Đáng đời.\” Quý Dư giận dữ trừng mắt nhìn hắn, không dám nhìn những người khác.
Những người ở đây không hiểu họ đang nói gì, nhưng không phải là không có mắt.
Huống chi không phải ai cũng không hiểu.
Anh cảm thấy vô cùng xấu hổ, đang định nói gì đó thì bị Thương Viễn Chu ôm chặt vào lòng.