Editor: Moonliz
Vào ngày diễn ra trận đấu Quidditch, thời tiết hoàn toàn không tốt chút nào.
Mưa bắt đầu rơi từ nửa đêm hôm trước, và đến sáng, không những không ngừng mà còn mưa to hơn.
Khi Esther ăn sáng, cô nghe thấy tiếng sấm rền vang từ bên ngoài lâu đài, sau đó là tiếng mưa và gió ngày càng dữ dội.
Thời tiết như vậy hoàn toàn không phù hợp với bất kỳ môn thể thao ngoài trời nào, nhưng trận đấu Quidditch vẫn không bị hủy bỏ vì điều kiện khắc nghiệt.
Hôm nay, Donna cũng sẽ tham gia trận đấu. Cô ấy là người dậy sớm nhất trong ký túc xá. Bình thường tính tình của cô ấy lơ đãng, vui vẻ, nhưng lúc này cũng không tránh khỏi việc thấy căng thẳng.
Esther cầm một cốc nước ép bí ngô đưa cho Donna, an ủi: \”Đừng lo, cậu thể hiện rất tốt trong các buổi tập, anh Cedric cũng nói cậu rất có năng khiếu.\”
\”Cảm ơn nhé.\” Donna nhận lấy cốc nước ép và uống một hơi hết sạch: \”Không phải tớ lo tớ thể hiện kém, chỉ là thời tiết hôm nay thực sự khiến người ta không thể vui nổi.\”
Lúc này, các bạn cùng phòng khác cũng đã thức dậy và xuống Đại Sảnh Đường ăn sáng. Fiona và Cassie nhìn trần nhà âm u, nơi phản chiếu thời tiết bên ngoài với vẻ đầy lo lắng.
\”Với thời tiết thế này, trận đấu Quidditch vẫn sẽ tiếp tục à?\”
\”Đúng đấy, đừng nói là ra sân thi đấu, tớ cảm giác chỉ cần ra ngoài xem các cậu thi đấu thôi cũng cần rất nhiều dũng khí rồi.\”
Anne cũng lo lắng nói: \”Tớ nghĩ chúng ta có thể đến chỗ bà Pomfrey trước và lấy một lọ thuốc cảm lạnh. Sau khi trận đấu kết thúc, cậu có thể uống ngay lập tức.\”
\”Thay vì như vậy…\”
Esther bỗng nhớ đến một câu thần chú.
Cô lấy đũa phép và niệm một câu Bùa làm ấm lên Donna. Donna lập tức mở to mắt ngạc nhiên: \”Ôi trời ơi! Tớ cảm thấy ấm lên rất nhiều! Như thế này thì lúc thi đấu tớ sẽ không phải lo bị lạnh đến mức tay chân tê cứng nữa. Cảm ơn cậu nhiều lắm, Esther!\”
Nói xong, Donna vui mừng ôm chặt lấy Esther.
Esther vỗ nhẹ vai cô ấy và nói: \”Không cần phải cảm ơn tớ như vậy đâu. Tớ cũng chỉ thử thôi. Tớ đã luyện câu thần chú này rất nhiều lần trong kỳ nghỉ hè. Lâu lắm không thử lại, không ngờ lần này lại thành công làm tớ cũng thấy khá bất ngờ.\”
Sự căng thẳng trên mặt Donna biến mất, cô ấy cười hì hì nói: \”Esther của chúng ta đúng là thiên tài phép thuật mà! Câu thần chú cậu đã luyện qua thì tất nhiên là thành công ngay lần đầu rồi!\”
Esther vội xua tay: \”Thiên tài phép thuật gì chứ? Tớ chỉ là một học sinh năm hai hết sức bình thường thôi. Làm ơn đừng tùy tiện đặt biệt danh cho tớ nữa. Một \’Ngôi sao Hufflepuff\’ là đã đủ phiền phức lắm rồi.\”
Cassie bật cười nói: \”Đó đâu phải biệt danh bọn tớ đặt cho cậu. Sau khi câu chuyện cậu dùng cả chục bùa chú liên tiếp đối phó với Ông kẹ trong tiết Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám lan truyền, giáo sư Flitwick đã khen ngợi cậu hết lời đấy.\”