Editor: Moonliz
Mãi đến ba ngày sau, Draco mới được ra khỏi phòng y tế.
Theo một chú lửng giấu tên tiết lộ, hắn quay lại vào lúc đang học tiết môn Độc dược. Dựa vào cái cớ cánh tay bị thương, Draco bắt mọi người làm việc thay mình, và giáo sư Snape, người luôn thiên vị Slytherin và ghét nhóm Harry đã nhân cơ hội này, sai Harry và Ron giúp Draco làm đủ việc vặt.
Harry và Ron tức giận đến mức mặt xanh mét, nhưng lại chẳng thể phát tác. Đến khi tan học, trông hai người như sắp phát điên lên vậy.
Sau giờ học, khi nhóm Harry đang thảo luận về Sirius Black, kẻ vượt ngục từ Azkaban, Draco lên tiếng chế giễu Harry, nào là nếu hắn là Harry thì đã tự mình đuổi bắt Sirius từ lâu rồi. Khi đó mọi người đều có cảm giác như Draco biết điều gì đó, nhưng cố tình không nói ra.
Esther nghe được tin này trong phòng sinh hoạt chung. Ban đầu, cô còn vừa xoay cây bút vừa nghe chuyện phiếm đầy hứng thú, nhưng đến đoạn cuối, cây bút trong tay cô rời \”cạch\” một tiếng xuống bàn.
Ở đây cần giải thích một chút, Esther không quen dùng bút lông thường được phù thủy sử dụng, nên khi làm bài tập, cô luôn viết bằng bút máy.
Tiếng bút rơi khá lớn, nhưng không ai để ý đến. Tất cả mọi người đều tập trung vào câu chuyện, chẳng ai chú ý đến vẻ mặt hơi phức tạp của Esther trong khoảnh khắc đó.
Xét theo thái độ của Draco, có vẻ hắn biết rằng chính Sirius Black là kẻ đã bán đứng khiến bùa Trung Tín thất bại, để rồi Voldemort tìm ra nơi trú ẩn của cha mẹ Harry và sát hại họ.
Thậm chí, nếu đi sâu hơn, có khi Draco còn biết chú Sirius chính là cha đỡ đầu của Harry.
Dù sao xét về huyết thống, Sirius Black và mẹ của Draco, Narcissa Malfoy là anh em họ. Gia đình Malfoy chắc chắn biết ít nhiều về chuyện của chú Sirius.
Vậy mà Draco lại có thể nhẫn nhịn không nói điều đó cho Harry. Hành động này có lẽ là vì muốn nhìn Harry bị trêu đùa, hoặc là vì hắn không muốn nhắc đến người cậu họ đã vượt ngục khỏi nhà tù Azkaban đó.
Esther lặng lẽ suy nghĩ.
Khi cô còn đang chìm đắm trong dòng suy tưởng của mình, câu chuyện phiếm của mọi người đã chuyển từ tiết Độc dược buổi sáng sang tiết Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám buổi chiều.
Trong tiết học Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám của năm ba hôm nay, giáo sư Lupin đã cho học sinh làm quen với một sinh vật kỳ diệu – một Ông kẹ ẩn trong tủ quần áo.
Ông kẹ là một sinh vật có khả năng biến thành hình dạng của thứ mà người đối diện sợ hãi nhất. Giáo sư Lupin còn dạy họ cách sử dụng thần chú đối phó với nó.
Sau đó, ông ấy lần lượt cho từng học sinh thử đối phó với Ông kẹ, tạo ra không ít tình huống hài hước.
Nhưng buồn cười nhất chính là lúc Neville Longbottom đối diện với Ông kẹ. Nó biến thành hình dạng giáo sư Snape, rồi dưới tác động của thần chú, \”giáo sư Snape\” biến thành một phiên bản mặc bộ đồ kỳ quặc của bà nội Neville.