Editor: Moonliz
Esther thật sự tò mò muốn biết bản thân mình là người như thế nào trong mắt Draco. Cô nghĩ rằng, hình ảnh của mình trong mắt hắn chắc chắn sẽ khác xa so với những gì người khác nghĩ.
Draco nheo mắt, nét mặt vừa như đang kiềm chế cơn giận, vừa như đang suy nghĩ cách phản bác lại.
Một lúc sau, hắn mới mở lời một cách từ tốn: \”Em nói tôi kiêu ngạo, vậy chẳng lẽ em không thấy đôi lúc bản thân cũng rất tự cao à?\”
Esther hơi ngẩn ra. Cô chưa từng nghĩ về điều này, nhưng thay vì phản bác ngay, cô quyết định tiếp tục lắng nghe hắn nói.
\”Đôi khi em rất thích tự cho mình là đúng, mà chẳng hề hiểu lòng tốt của người khác! Hấp tấp, tùy hứng, nói một đằng nghĩ một nẻo, lại rất giỏi diễn kịch. Em thích đùa cợt người khác, không phân biệt phải trái, hoàn toàn là một đứa trẻ bị nuông chiều đến hư hỏng!\”
Draco càng nói càng kích động, cuối cùng lộ rõ vẻ bực bội và căm phẫn trên khuôn mặt.
Esther càng nghe càng cảm thấy mơ hồ. Trong một loạt những từ mô tả mà Draco vừa liệt kê, ngoại trừ \”giỏi diễn kịch\” có vẻ đúng, thì hình như những điều khác chẳng liên quan gì đến cô.
Cô hấp tấp sao? Không phân biệt phải trái? Thích đùa giỡn người khác?
Vì ký ức của kiếp trước, nên Esther không hẳn là một đứa trẻ thực sự. Từ nhỏ đến lớn, cô thường được khen ngợi là ngoan ngoãn, hiểu chuyện, thông minh, và xinh đẹp. Chưa bao giờ cô bị miêu tả bằng những tính từ tiêu cực như vậy.
Cô nghi ngờ rằng Draco chỉ đang cố tình bôi xấu cô để trả đũa, nhưng nhìn nét mặt của hắn, có vẻ như hắn thực sự nghĩ như thế.
Cũng may, Esther không phải là một đứa trẻ dễ nổi nóng. Dù cộng cả hai kiếp lại, tuổi của cô cũng không lớn lắm, nhưng rõ ràng cô trưởng thành hơn nhiều so với những đứa trẻ 12-13 tuổi bình thường. Cô không giận dữ, mà bắt đầu suy nghĩ một cách bình tĩnh.
\”À, thì ra em là một người như vậy.\”
Esther nghiêng đầu, trầm tư một lúc rồi nói: \”Nhưng từ nhỏ đến lớn, em chỉ toàn nghe những lời khen ngợi. Hiếm khi có ai nói em như thế. Em đoán từ nhỏ anh cũng thường được nghe lời khen hơn là lời chê, đúng không? Nên lúc nãy, khi em nói về anh, anh đã rất tức giận phải không?\”
Draco quay đầu đi, không thèm nhìn cô: \”Tôi không hề tức giận.\”
\”Vậy tại sao vừa nãy em lại nghe thấy ai đó nghiến răng nghiến lợi như sắp gãy cả hàm răng vậy nhỉ?\” Esther cố tình hỏi với vẻ trêu chọc.
Draco: …
Hắn không nói gì, im lặng một lúc rồi quyết định nói: \”Được rồi! Nửa đêm rồi tôi phải ngủ đây. Em đi đi, tôi không muốn phí thời gian nói chuyện vô nghĩa nữa.\”
Esther khẽ cười, không để tâm. Cuộc trò chuyện vừa rồi chẳng hề ảnh hưởng đến việc ăn uống của cô, mà giờ đây thức ăn đã sắp hết, cô cũng đã ăn no bảy tám phần.
\”Đừng giận mà, nói xong khuyết điểm rồi thì chúng ta nói đến ưu điểm đi. Anh thử nói xem em có ưu điểm gì nào?\”
Cô nhìn Draco đầy mong đợi.