Editor: Moonliz
Nhờ vào thần chú Expecto Patronum, Esther và Draco đã đuổi được con Giám Ngục ra khỏi toa tàu và đóng kín cửa toa để ngăn những con khác xâm nhập vào.
Dù chỉ mới dùng câu thần chú hai lần, nhưng Esther đã cảm thấy kiệt sức. Cô ước lượng rằng mình chỉ đủ sức dùng thêm một lần nữa thôi. Nhưng cô vẫn chưa tìm được Ernie, và không biết liệu phía trước còn bao nhiêu Giám Ngục đang chờ.
Esther dừng lại, quay sang nhìn Draco, nói với vẻ chân thành: \”Anh đừng đi theo em nữa. Phía trước nguy hiểm lắm, anh tìm chỗ trốn đi thì hơn.\”
Draco khinh thường hừ lạnh, rút cây đũa phép ra và dùng thần chú Lumos để soi sáng xung quanh: \”Em không sợ thì sao tôi phải sợ? Chỉ là mấy con Giám Ngục thôi, tôi chẳng thèm sợ!\”
Mặc dù nói cứng, nhưng từ gương mặt tái nhợt và ánh mắt hoảng loạn của Draco, Esther dễ dàng nhận ra rằng hắn chỉ đang cố chấp thôi.
Esther định nói gì đó, nhưng lại ngập ngừng.
Draco lập tức nổi giận: \”Cái biểu cảm đó là sao? Em nghĩ tôi đang chém gió à?\”
Esther quay đầu, vừa đi tiếp vừa lẩm bẩm, không nói thật: \”Không, em chỉ ngạc nhiên trước sự dũng cảm của anh thôi.\”
Draco nhanh chóng bước theo, hùng hồn khoe: \”Bây giờ em mới nhận ra à? Phải biết rằng hồi năm nhất, tôi bị phạt vào Rừng Cấm, đụng phải quái vật đang uống máu kỳ lân mà vẫn bình tĩnh không sợ hãi, không như Potter, sợ đến mức chân tay run rẩy, không thể chạy nổi.\”
Esther nghe mà không khỏi giật khóe miệng. Nếu cô không biết trước nội dung câu chuyện, có khi cô đã tin lời hắn rồi.
Cả hai tiếp tục tiến thêm một toa tàu nữa, cuối cùng cũng tìm thấy Ernie.
Do tình huống xảy ra quá bất ngờ, nhiều học sinh ra ngoài kiểm tra tình hình đã không kịp trở về khoang của mình, dẫn đến việc ai nấy đều chen chúc lung tung.
Đây cũng chính là lý do Draco tách khỏi đám bạn thân và đi một mình.
Ernie thì hoảng loạn sau khi Giám Ngục xuất hiện, vô tình bước vào một khoang tàu bất kỳ. Trong khoang đó, ngoài Ernie còn có hai học sinh năm nhất, một nữ sinh nhà Ravenclaw và một nam sinh nhà Gryffindor.
\”Esther! Cảm ơn Merlin phù hộ! Em không sao là tốt rồi!\”
Ernie lao tới ôm chặt lấy cô, gần như xúc động đến rơi nước mắt: \”Đều tại anh. Lẽ ra anh nên ở bên em ngay từ đầu. Vừa rồi đông người quá, anh tìm khắp nơi mà không thể thấy em. May mà em không sao!\”
Esther vỗ nhẹ lưng anh trai, dịu dàng an ủi: \”Không sao đâu. Em nghe thấy tiếng anh gọi, nên mới đi tìm anh đây.\”
Ernie dần bình tĩnh lại, buông cô ra, nhưng chuyển sang trách móc ngay lập tức: \”Mặc dù rất cảm động, nhưng em không nên chạy loạn thế này! Nguy hiểm quá, còn nữa…\”
Anh ấy ngừng lại, nhìn sang Draco đứng bên cạnh với ánh mắt cảnh giác: \”Sao cậu ta lại đi cùng em?\”
Nghe thấy giọng điệu không thân thiện, Draco nhanh chóng ưỡn thẳng lưng, khoanh tay trước ngực, nói với vẻ kiêu ngạo: \”Tôi thấy em ấy chạy lung tung một mình ngoài kia trông thật tội nghiệp, nên đã \’hộ tống\’ em ấy một đoạn.\”