Editor: Moonliz
Sự tối tăm bất ngờ bao trùm gây nên một trận náo động không nhỏ, học sinh trong toa tàu xôn xao, cố gắng tìm hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tuy nhiên, vì không thể nhìn rõ đường đi trong bóng tối, tình trạng lộn xộn càng trở nên nghiêm trọng hơn.
Ron vô tình giẫm phải chân Hermione, khiến cô ấy kêu lên đau đớn.
Harry mò mẫm trong bóng tối để quay lại chỗ ngồi. Chỉ có Esther vẫn bình tĩnh, cô đưa tay lau lớp sương đọng trên kính cửa sổ rồi nheo mắt nhìn ra ngoài.
Bên ngoài, bóng tối phủ kín, chỉ lờ mờ hiện lên vài cái bóng di chuyển.
Ron cũng ghé lại gần, nhìn qua cửa sổ và nói với Harry cùng những người khác: \”Hình như có ai đó vừa lên tàu.\”
\”Không biết mọi người có cảm thấy lạnh hơn không?\” Hermione ôm chặt Crookshanks trong tay, hỏi với giọng đầy nghi ngờ
Harry cảm nhận không khí xung quanh và gật đầu xác nhận: \”Hình như đúng là lạnh hơn. Có phải do trời mưa không?\”
Tiếng mưa xen lẫn tiếng gió rít không ngừng đập vào thân tàu. Khi đoàn tàu dừng lại, những âm thanh này càng trở nên rõ ràng.
Trong toa tàu, các học sinh lũ lượt đi lại, hỏi han nhau xem có ai biết chuyện gì đang xảy ra. Vì bóng tối bao trùm, họ liên tục va phải những học sinh khác cũng đang loay hoay tìm hiểu tình hình, khiến toa tàu trở nên hỗn loạn.
Giữa khung cảnh hỗn độn, Esther dường như nghe thấy có người gọi tên mình, âm thanh mơ hồ vọng lại từ toa phía trước rồi nhanh chóng chìm vào tiếng ồn ào xung quanh.
Dù nghe không rõ, nhưng Esther chắc chắn rằng đó là Ernie đang lo lắng tìm cô.
Lúc này, vẻ bình tĩnh bên ngoài của cô bắt đầu lung lay. Cô siết chặt cây đũa phép, đứng dậy, định mở cửa khoang để đi tìm Ernie.
Nhưng ngay khi bước được một bước, cô đã đá trúng chân ai đó.
\”Ối! Là tớ đấy! Ai vừa đá vào chân tớ thế?\” Ron hét lên.
Esther vội vàng xin lỗi.
Đúng lúc đó, sự ồn ào trong khoang dường như đã đánh thức vị giáo sư mới dạy môn Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám.
Ông ấy cựa mình, nói với giọng khàn khàn: \”Yên lặng!\”
Ngay sau đó, hai luồng sáng cùng lúc xuất hiện trong khoang tàu.
Một từ đũa phép của Giáo sư Lupin vừa tỉnh dậy, một từ đũa phép của Esther.
Dù ánh sáng không quá chói, nhưng cũng đủ để thắp sáng không gian nhỏ hẹp của khoang tàu.
Esther vô thức ngước lên nhìn Giáo sư Lupin và bất ngờ nhận ra ông ấy cũng đang quan sát cô.
Dưới ánh sáng dịu nhẹ, đôi mắt hiền từ của Giáo sư Lupin lướt qua cô, ông khẽ tán thưởng: \”Thần chú không lời à? Dù chỉ là một phép Lumos đơn giản cũng đã rất ấn tượng rồi.\”
Dáng vẻ ông ấy trông bình thường, quần áo cũ kỹ, nhưng khí chất lại dịu dàng và ấm áp, dễ dàng khiến người khác cảm thấy an tâm.