Editor: Moonliz
Crookshanks ngoan ngoãn nằm trên người Hermione nhưng ánh mắt lại chăm chú dõi theo túi áo trước ngực Ron.
Esther cũng liếc nhìn theo, và khi Ron nhận thấy ánh mắt sắc bén của Crookshanks, anh ấy lập tức cảnh giác che túi áo của mình lại. Anh ấy càu nhàu với Hermione: \”Trông chừng thú cưng của cậu đi. Gần đây Scabbers sợ đến mức chẳng dám ló mặt ra ngoài nữa.\”
Hermione nhanh chóng phản bác: \”Mèo thích bắt chuột là bản năng tự nhiên. Crookshanks rất ngoan, chỉ cần cậu không để Scabbers xuất hiện, tớ có thể đảm bảo Crookshanks sẽ không làm hại nó.\”
Dường như Ron còn muốn than phiền thêm, nhưng anh ấy không nói gì nữa mà chỉ đưa tay qua túi áo, vuốt ve con chuột cưng Scabbers đang trốn bên trong như để an ủi nó.
Trong số họ, chỉ có biểu cảm của Esther là cực kỳ phức tạp.
Vì cô là người duy nhất biết rằng con chuột Scabbers trong túi Ron thực chất chính là Peter Pettigrew, kẻ đã giả chết nhiều năm.
Nếu bắt được Peter, Sirius Black sẽ được minh oan.
Tuy nhiên, dù Peter có vẻ nhát gan, hắn ta vẫn là một phù thủy trưởng thành. Sau khi giả chết, hắn ta đã luôn ẩn náu dưới hình dạng Animagus trong nhà Weasley. Xét đến những gì hắn ta đã làm khi còn phục vụ Voldemort, rõ ràng hắn ta không hề yếu về mặt pháp thuật. Nếu hành động lỗ mãng, nhóm họ toàn học sinh rất có khả năng gặp nguy hiểm. Vì vậy, việc vạch trần thân phận thật của hắn ta không thể hấp tấp, mà cần phải có kế hoạch kỹ lưỡng.
Sau khi cân nhắc kỹ, Esther thu ánh nhìn, giả vờ như không có chuyện gì và tiếp tục trò chuyện cùng mọi người.
Đoàn tàu tiếp tục tiến về phía Bắc, phong cảnh bên ngoài không ngừng thay đổi. Chẳng mấy chốc, những đám mây dày đặc kéo tới, bầu trời dần trở nên u ám, báo hiệu cơn mưa sẽ sớm đổ xuống.
Khoảng 1 giờ chiều, một nữ phù thủy đẩy xe đồ ăn xuất hiện trước cửa khoang của họ.
Có hai người Esther và Harry là rất chịu chi nên họ đã mua kha khá đồ ăn.
Esther mua vài chiếc bánh bí ngô, một ít ếch sô-cô-la và vài ly nước ép bí ngô. Harry thì mua cả chồng bánh hình vạc.
Esther đưa cho Hermione một chiếc bánh bí ngô, sau đó tự mình ăn một con ếch sô-cô-la.
Món ếch sô-cô-la thực sự rất ngon. Nếu đó chỉ là sô-cô-la có hình ếch, Esther hoàn toàn chấp nhận được. Nhưng đáng tiếc, chúng lại biết cử động.
Vì vậy, mỗi lần ăn, Esther đều phải bẻ gãy nó trước, đảm bảo nó không thể động đậy nữa rồi mới bắt đầu ăn. Nếu không, cô luôn cảm thấy như mình đang ăn sống một con vật nhỏ.
\”Các cậu nghĩ xem, có nên đánh thức giáo sư Lupin để ăn gì đó không?\” Ron ôm một chiếc bánh vạc, hơi lúng túng hỏi.
\”Có lẽ ông ấy cần ngủ hơn là ăn. Trông ông ấy có vẻ rất mệt mỏi.\”
Esther vừa uống nước ép bí ngô từng ngụm nhỏ, vừa trả lời sau khi ăn xong một con ếch sô-cô-la.
\”Nhưng ông ấy ngủ suốt từ lúc lên tàu. Ý tớ là… liệu ông ấy có ổn không?\” Ron khẽ hỏi, vẻ nghiêm túc.