Editor: Moonliz
Esther tiếp tục ngắm những chú công trắng.
Vì thực sự ngoài việc này ra, cô cũng chẳng biết mình có thể làm gì khác.
Nói chuyện với các bức chân dung của những gia chủ nhà Malfoy đời trước sao?
Thôi thì vẫn nên suy nghĩ về việc làm thế nào để đối phó với học kỳ sau thì hơn.
Esther lại bắt đầu thả hồn vào những suy nghĩ vu vơ.
Nhưng lần này cũng không được lâu, một giọng nói lại cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.
\”Những chú công này thực sự rất đẹp, đúng không?\”
Một giọng nói dịu dàng cất lên.
Esther ngẩng đầu, nhìn thấy một người mà cô không quen thân lắm.
Astoria Greengrass, một cô gái nhà Slytherin.
Astoria học cùng năm với cô, và khi băng qua hồ Đen vào ngày nhập học đầu tiên, hai người còn ngồi chung một chiếc thuyền. Nhưng trong cuộc sống thường ngày, họ hầu như không có bất kỳ giao thiệp nào.
Esther hơi ngạc nhiên vì Astoria bất ngờ xuất hiện và bắt chuyện với mình, nhưng cô không cảm thấy khó chịu.
Dù sao thì Astoria cũng không giống một số người nhà Slytherin khác, luôn mang phong thái hung hăng, tấn công trực diện. Ngược lại, cô ấy thuộc kiểu người có thể nói chuyện bình thường.
Mà Esther luôn kiên nhẫn hơn hẳn với những người bình thường, đặc biệt là các cô gái xinh đẹp.
\”Cũng tạm. Cậu đã bao giờ nhìn thấy công màu xanh lục chưa? Cũng rất đẹp.\”
Esther đáp.
Astoria lắc đầu: \”Tớ chưa từng thấy công màu xanh lục, nhưng đã từng thấy công lam tồi. Tớ nghĩ công nào cũng đẹp. Cậu thích động vật à?\”
Nghe nhắc đến động vật, Esther nhớ ngay đến con gà trống mổ cô hôm nọ, vì vậy cô lắc đầu: \”Thực ra tớ không thích động vật lắm, dù là động vật bình thường hay sinh vật huyền bí, phần lớn tớ đều không thích.\”
Câu trả lời của cô khiến Astoria hơi bất ngờ: \”Cậu thậm chí không thích cả sinh vật huyền bí á? Tớ cứ tưởng với thành tựu nổi bật của ông Mayne trong lĩnh vực nghiên cứu sinh vật huyền bí thì chắc cậu cũng sẽ yêu thích chúng.\”
Esther nhún vai: \”Ông ấy là ông ấy, tớ là tớ. Di truyền đúng là một điều kỳ diệu, nhưng rõ ràng nó không kỳ diệu đến mức khiến sở thích của tớ giống hệt ông ấy.\”
Astoria mỉm cười: \”Đúng vậy, giống như tớ và chị gái cũng không thích cùng một thứ.\”
Khi nhắc đến chị gái, nét cười của Astoria trở nên dịu dàng hẳn, dễ dàng nhận ra tình cảm giữa hai chị em họ rất tốt.
\”Chị cậu là Daphne Greengrass, đúng không? Là cô gái ngồi cạnh Pansy à?\”
Esther đưa tay vuốt lại vài sợi tóc bị gió thổi tung, thuận miệng hỏi.
Astoria gật đầu: \”Đúng vậy, đó là chị tớ.\” Sau đó cô ấy hơi ngừng lại, ánh mắt ánh lên vẻ thú vị khi nhìn Esther và hỏi: \”Cậu có biết tại sao Pansy lại cố ý nhằm vào cậu không?\”