[Hp] Không Muốn Yêu Đương, Chỉ Muốn Làm Loạn [𝙚𝙙𝙞𝙩] – Chương 60: Kỳ nghỉ – Hang Sóc (phần 3) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hp] Không Muốn Yêu Đương, Chỉ Muốn Làm Loạn [𝙚𝙙𝙞𝙩] - Chương 60: Kỳ nghỉ - Hang Sóc (phần 3)

Editor: Moonliz

Khi Esther ngồi xuống bàn ăn của nhà Weasley, trên tay cô cầm một chiếc bánh mì tròn vừa mới ra lò, còn các anh em nhà Weasley đã bị bà Weasley mắng cho một trận rồi đuổi ra vườn để xử lý lũ địa tinh.

Kể cả Ron, người vốn đang xem trò vui của cặp song sinh.

Dù sao thì ngay cả Esther cũng nhận ra được mánh khóe nhỏ của Ron, nên hai người anh yêu quý của anh ấy càng không thể không phát hiện ra. Vì vậy, Ron bị cặp song sinh kéo đi một cách không hề thương tiếc.

Không lâu sau, từ khu vườn truyền đến tiếng hét thất thanh của Ron xen lẫn tiếng cười giòn giã của hai anh em sinh đôi.

Bà Weasley bất lực lắc đầu, dường như cũng đã quá quen với sự nghịch ngợm của các cậu con trai.

Ông bà Weasley có tổng cộng bảy người con, lần lượt là: con cả Bill Weasley, con thứ Charlie Weasley, con thứ ba Percy Weasley, cặp song sinh đứng thứ tư và thứ năm là George Weasley và Fred Weasley, con thứ sáu Ron Weasley, và cuối cùng là cô con gái út Ginny Weasley.

Trong đó, Bill Weasley và Charlie Weasley đã tốt nghiệp, một người làm việc tại Gringotts ở Ai Cập, người kia nghiên cứu rồng ở Romania.

Vì nhà đông con, nên không gian nhà Weasley hơi chật chội, nhưng bà Weasley quản lý mọi thứ rất chu đáo, giữ cho ngôi nhà sạch sẽ, gọn gàng và tràn đầy cảm giác ấm cúng.

Bà ấy rót cho Esther một tách trà, vừa ân cần vừa nhiệt tình nói:

\”Con ngoan, uống chút trà nhé. Còn kia là món bánh ngọt mẹ con vừa làm sắp xong rồi.\”

Tâm trạng của Esther lúc này đã ổn định lại, cô mỉm cười cảm ơn bà Weasley, sau đó quay sang mẹ mình, làm nũng khi chỉ vào vết muỗi đốt và vết thương bị gà mổ trên người: \”Mẹ ơi, mẹ nhìn này, con sắp bị muỗi đốt chết rồi!\”

Vốn dĩ của cô đã trắng, những vết muỗi đốt trên da trông càng nổi bật hơn, nhìn có vẻ nghiêm trọng hơn người khác rất nhiều.

Laetitia xót xa nhìn những nốt đỏ trên da con gái, không nhịn được hỏi: \”Mẹ định hỏi từ trước rồi, sao con lại đi một mình vậy? Một quãng đường xa như thế mà cha con không đưa con đi sao?\”

Nghe vậy, Esther lập tức mách: \”Không ạ! Cha mải đọc sách, chẳng thèm để ý đến con, còn suốt ngày đuổi con ra ngoài!\”

Laetitia đau lòng ôm lấy Esther, nói: \”Cha con thật là… Mẹ nhất định sẽ nói chuyện với ông ấy. Sao có thể để con đi một mình trong khu rừng thế này được? Nếu xảy ra chuyện gì thì phải làm sao?\”

Bà Weasley cũng gật đầu tán thành: \”Đúng vậy, một đứa trẻ nhỏ thế này, ngay cả bùa chú cũng chưa học được mấy phép, nếu chẳng may gặp phải sinh vật phép thuật nguy hiểm thì đúng là rắc rối lớn.\”

Vừa nói, bà ấy vừa xoa đầu Esther một cách âu yếm: \”Để bác lấy hộp thuốc lại đây.\”

Bà ấy vừa xoay người đi lấy thuốc vừa hướng lên lầu gọi: \”Ginny! Con yêu, xuống ăn bánh ngọt đi nào!\”

So với các cậu con trai, bà Weasley rõ ràng dịu dàng hơn rất nhiều khi nói chuyện với cô con gái út duy nhất của mình.

Khi bà Weasley mang thuốc lại và giúp Esther bôi thuốc, từ trên lầu truyền xuống tiếng bước chân nhẹ nhàng. Ginny Weasley từ trên lầu đi xuống.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.