Editor: Moonliz
Harry đang ngồi đọc sách trong căn phòng nhỏ của mình.
Dù không hề muốn, nhưng sau mỗi năm học tại Hogwarts, anh vẫn phải quay về số 4, đường Privet.
Nói thật, nếu được chọn, anh thà ở lại Hogwarts trong kỳ nghỉ hè để sống cùng lão Filch còn hơn phải ở chung với người dì và dượng cay nghiệt của mình.
Nhưng cụ Dumbledore đã nói rằng anh phải sống với dì Petunia một thời gian để duy trì phép thuật bảo vệ của mẹ anh – loại phép thuật gia đình mà bà ấy đã tạo ra cho anh.
Từ khi Harry bắt đầu theo học tại Hogwarts, thái độ của dì và dượng đối với anh ngày càng trở nên thù địch và khó chịu hơn. Harry cũng chẳng muốn gần gũi với họ, vì thế anh dành phần lớn thời gian trong kỳ nghỉ để ở một mình trong căn phòng nhỏ dưới gầm cầu thang.
Tuy nhiên, khi Harry ngày một lớn, không gian chật hẹp này cũng dần trở nên không thể chịu nổi.
Đôi lúc Harry cảm thấy thật kỳ lạ. Trong thế giới phép thuật, anh là Cậu Bé Sống Sót, là trung tâm của sự chú ý, nhưng trong thế giới Muggle, anh chỉ là một đứa trẻ mồ côi, sống nhờ ở nhà người thân ghét bỏ mình, đến mức thậm chí không có nổi một căn phòng riêng.
Giống như cô bé Lọ Lem, kỳ nghỉ hè đối với anh chẳng khác gì tiếng chuông đồng hồ điểm mười hai giờ trong vũ hội, khi phép thuật biến mất, và anh lại trở về làm một cô bé Lọ Lem chẳng ai thèm quan tâm.
Harry không phải là người hay buồn rầu, nhưng anh vẫn nghĩ đến điều này, có lẽ vì lời đồn kỳ lạ từ học kỳ trước rằng anh là một \”công chúa Disney\”.
Khi nghe lời đồn đó, Harry không biết nên khóc hay cười. Sau đó, anh phát hiện ra tin đồn này bắt nguồn từ nhà Hufflepuff. Dù không hiểu vì sao họ lại so sánh anh với các công chúa Disney, nhưng điều đó chỉ chứng minh một điều: quả thật các thành viên của nhà Hufflepuff có lối suy nghĩ vô cùng kỳ lạ.
Nghĩ đến Hufflepuff, Harry bất chợt nghe thấy giọng của Ernie Mcmillan, một học sinh nhà Hufflepuff.
Chắc mình nghe nhầm?
Anh áp tai vào cánh cửa gỗ, và nghe thấy rõ ràng một giọng nói trong trẻo nhưng đầy mạnh mẽ: \”Thưa bà, bà cũng không muốn con trai mình bị biến thành heo đâu nhỉ?\”
Merlin ơi! Đó là giọng của Esther!
Em ấy đang làm gì ở đây vậy?
Không kịp suy nghĩ thêm, Harry lập tức mở cửa và chạy ra ngoài.
Bên ngoài căn phòng, ngay khi Esther rút đũa phép ra, mẹ con nhà Dursley dường như nghĩ ngay đến điều gì đó đáng sợ. Dudley, cậu em họ mập mạp của Harry hét toáng lên, vội vã dùng cơ thể to lớn của mình trốn sau lưng mẹ.
Dì Petunia cũng xanh mặt, vươn cánh tay gầy guộc ra để bảo vệ con trai, đồng thời hét lớn, giọng nói the thé đầy giận dữ: \”Các người định làm gì? Muốn xông vào nhà tôi à? Tôi nói cho các người biết, tôi không cho phép lũ quái vật bẩn thỉu, lạc hậu các người muốn làm gì thì làm đâu!\”
Bà ta ngẩng cao đầu, trông như một con ngỗng hung dữ chuẩn bị chiến đấu.
Ernie và Justin bị khí thế của bà ta làm cho sợ hãi, vội vàng lùi lại đứng cạnh Esther.