Editor: Moonliz
Ông cụ Mayne gọi cả gia đình lại vì hai việc chính: Thứ nhất, ông cụ muốn chuyển giao một số ngành kinh doanh liên quan đến giới phù thủy cho vợ chồng David quản lý. Thứ hai, ông cụ hỏi thăm về vụ việc Phòng chứa Bí mật bị mở ở trường Hogwarts.
Về việc thứ hai, Esther gần như không do dự mà kể hết toàn bộ những gì đã xảy ra ở trường.
Esther không ngạc nhiên khi ông cụ Mayne biết về tình hình ở Hogwarts. Từ khi David còn đi học, ông cụ Mayne đã bắt đầu tiếp xúc với thế giới phù thủy.
Mặc dù cho đến nay, giới phù thủy vẫn giữ thái độ không thích giao thiệp quá nhiều với Muggle, nhưng phù thủy cũng là con người, mà con người thì không thể tránh khỏi lòng tham với tiền bạc. Vừa hay, ông cụ Mayne không chỉ giàu mà còn rất giỏi kiếm tiền.
Một khi đã kết nối được với giới phù thủy, việc hợp tác để kiếm lời cũng không quá khó. Dù sao thì, ai mà chê mình có nhiều tiền quá bao giờ chứ?
Ngay cả gia tộc Malfoy luôn ủng hộ tư tưởng \”thuần huyết\” cũng âm thầm giao thương với thế giới Muggle. Nếu không, làm sao họ duy trì được khối tài sản khổng lồ đó? Với gia sản nhỏ bé của các gia tộc thuần huyết thông thường, chỉ riêng khoản tiền Lucius chi ra để chạy chọt sau khi Voldemort sụp đổ cũng đủ để làm cạn kiệt tài sản của gia đình ấy rồi.
Tuy nhiên, David tỏ ra không mấy hài lòng.
Ông không phải kiểu công tử ăn chơi, mà đơn giản là không thích làm việc. Đặc biệt, ông cực kỳ ghét những công việc quản lý kinh doanh vừa tốn công vừa phiền phức đấy.
\”Tại sao lại giao cho con? Nếu muốn cắt đứt liên hệ với thế giới phù thủy, thì cha cứ nói thẳng, không cần phải vòng vo làm gì.\”
David đáp lại thẳng thừng.
Gương mặt nghiêm nghị của ông cụ Mayne càng tối sầm hơn sau câu trả lời đó.
Ông cụ hừ lạnh: \”Con cũng không còn nhỏ nữa, không thể cứ dựa vào cha mãi. Cha muốn con tự lập, nên mới giao những ngành kinh doanh này cho con. Chẳng lẽ con định tiếp tục để cha nuôi đến già? Khi cha còn sống, con còn có thể trông cậy vào cha. Lẽ nào sau này, khi cha không còn, con muốn con gái mình phải nuôi mình?\”
Nghe đến đây, Esther chỉ biết cười gượng, không biết phải làm sao.
\”Nhưng con có việc làm rồi mà!\”
David phản bác.
Từ khi còn đi học, ông đã thích nghiên cứu về sinh vật huyền bí, đặc biệt là các loài rồng. Thỉnh thoảng, ông cũng đăng các bài nghiên cứu về rồng và nhận được khoản nhuận bút kha khá.
Nhưng tốc độ viết bài của ông rất chậm, có khi mất cả nửa năm mới viết xong một bài. Tính trung bình, thu nhập hàng tháng của ông quả thực chẳng đáng là bao.
May mà ông là một cậu chủ nhà giàu, nếu không có khi đã chết đói từ lâu rồi.
\”Với cái kiểu nửa năm mới đăng được một bài như con thì gọi đó là việc làm thì hơi quá. Ngay cả việc làm bán thời gian còn kiếm nhiều hơn con đấy.\”