Editor: Moonliz
\”Ý em là, đây là Phòng yêu cầu, mà em lại dùng nó để ăn… cái thứ tên là lẩu á?\”
Một lúc sau, Draco tiến vào Phòng yêu cầu theo cô, chết lặng nhìn nồi lẩu đang bốc khói.
Esther gật đầu, cho những nguyên liệu cô mang theo vào nồi, lặng lẽ sờ nồi nấu.
Draco trông như vừa nhìn thấy ma, hắn \”chậc\” rồi đứng dậy, ánh mắt nhìn lướt qua căn phòng ăn có phong cách Trung Quốc, đi qua đi lại: \”Căn phòng thần kỳ như thế mà việc đầu tiên em nghĩ đến lại là dùng nó để ăn á?\”
Esther ngẩng đầu: \”Có gì sai à?\”
\”Tất nhiên là sai rồi!\”
Trông hắn như đang nhìn một tên ngốc, ngồi xuống bắt chéo chân: \”Không hổ là Hufflepuff, đầu óc chỉ nghĩ đến ăn.\”
Esther không phản bác những lời nhận xét tồi tệ của hắn về cá nhân cô hay nhà của cô. Hiện tại cô đang giả heo ăn thịt hổ, phải khiến hắn nghĩ rằng cô càng vô dụng thì càng tốt.
Tốt nhất là cảm thấy cô vô cùng ngu xuẩn, không bao giờ đến tìm cô nữa là kết quả tốt nhất.
\”Sao em lại biết chỗ này?\”
Hắn vẫn tỏ ra vênh váo tự đắc như cũ, hơi hất cằm lên dò hỏi cô.
Esther nhìn vào trong nồi, đợi miếng thịt bò mỏng chín rồi nhanh chóng gắp lên, bỏ vào trong bát nước chấm, sau đó vội vàng cho vào miệng.
Đúng là mỹ vị nhân gian!
Nụ cười hạnh phúc hiện lên trên khuôn mặt cô.
Dưới ảnh hưởng của đồ ăn ngon, cô cũng thấy Draco thuận mắt hơn.
\”Là cha em nói cho em biết, ông nói ở đây rất yên tĩnh, có thể dùng để học tập.\”
Cô thuận miệng bịa chuyện.
Dù sao cha cô biết rõ tính cách của cô, đã không ôm sự ảo tưởng gì về thành tích học tập của cô từ lâu rồi, tất nhiên sẽ không nói ra mấy câu như cô cố gắng học tập thật tốt, vì có nói thì cô cũng chẳng nghe.
\”Cha em bảo em dùng nơi này để học tập, mà em lại dùng nó để ăn, em giỏi thật đấy.\”
Draco tỏ vẻ khinh thường, nhưng ánh mắt lại lướt qua chiếc nồi lẩu có đáy màu đỏ.
Esther chú ý đến ánh mắt của hắn, nhưng cô chọn giả vờ không nhìn thấy.
Một tên ngốc không mời mà đến còn muốn cô phục vụ à?
Đừng có nghĩ tới, nếu không phải sợ hắn đi mách giáo sư thì cô cũng chẳng cho hắn vào cửa đâu.
Nguyên liệu nấu ăn được chuẩn bị vào hôm nay cũng không có nhiều, cô cũng chẳng muốn chia cho người khác.
Cô ăn uống vui vẻ, không thèm liếc hắn một cái nào.
Draco không vui, hắn nhìn cô với ánh mắt âm u, hừ lạnh rồi bắt đầu lôi chuyện cũ ra nói: \”Chuyện tôi bảo em làm, em làm đến đâu rồi?\”
Esther rất muốn giả vờ không nghe thấy, nhưng tên thiếu gia này đã thu hẹp khoảng cách, ngón tay nhẹ nhàng gõ lên bàn theo nhịp, giống như đang thúc giục cô trả lời, nhưng dường như cũng đang tạo cho cô áp lực vô hình.