Editor: Moonliz
Sáng sớm hôm sau, khó được một hôm thời tiết tốt.
Vì hôm qua rời giường muộn dẫn đến một loạt vấn đề nên hôm nay Esther dậy thật sớm. Đầu tiên là cô mang thư mà cô đã viết về chuyện tốt vào đêm hôm qua đến tháp cú, bảo \”Donut\” gửi đến cho cha mẹ.
Trong thư, cô đã viết ngắn gọn về những chuyện xảy ra ngày hôm qua, đồng thời nhấn mạnh rằng cô có thể tự xử lý, nếu gặp chuyện mình không thể xử lý được thì sẽ tìm sự giúp đỡ của các giáo viên ở Hogwarts hoặc phụ huynh ngay lập tức.
Sau khi gửi thư xong, cô đứng trên tháp nhìn quanh. Trên bầu trời xám xịt, vài tia nắng ban mai vàng óng xuyên qua lớp mây mù rồi toả ra xuống. Cơn gió mát và buốt lạnh thổi qua tai cô, mái tóc dài màu nâu vàng tung bay trong gió, thỉnh thoảng lại quét qua gương mặt trắng nõn của cô.
Phong cảnh ngắm nhìn từ chỗ này thật sự rất đẹp, cô đứng nhìn một lát sau đó mới đi xuống.
Thời gian vẫn còn sớm, lúc cô về lại ký túc xá, mấy người bạn cùng phòng của cô mới rời giường, đang đợi cô về.
Vì chuyện xảy ra ngày hôm qua nên hôm nay các cô ấy đều dậy rất sớm, tất nhiên Esther đi ra ngoài gửi thư là người dậy sớm nhất.
\”Trời ơi! Sao cậu không thèm nói tiếng nào mà đã chạy ra ngoài rồi? Cậu doạ tớ sợ gần chết.\”
Donna ôm lấy cô oán giận nói.
Esther cười: \”Không sao đâu mà, mới sáng sớm như thế, mấy bức tranh trong Hogwarts còn chưa tỉnh dậy thì tớ có thể xảy ra chuyện gì được chứ?\”
\”Vậy cậu cũng phải nói trước với bọn tớ một tiếng, nhỡ có chuyện gì xảy ra thì ít nhất bọn tớ cũng biết cậu đang làm gì chứ.\”
Fiona nói.
Esther biết chuyện ngày hôm qua đã làm các cô ấy sợ, vì thế ngoan ngoãn gật đầu: \”Ừ, tớ biết rồi.\”
Mọi người rửa mặt xong rồi đi ăn sáng.
Ernie và Justin cũng nhanh chóng đến đây, mái tóc vàng của anh ấy bù xù, cổ áo cũng bị lệch.
Esther hơi khó chịu nhíu mày, bảo anh ấy chú ý hình tượng, không được lôi thôi như thế.
Khó trách đến cuối cùng Neville và Hannah lại hạnh phúc ở bên nhau, mà anh ấy ở cùng nhà với Hannah, lại còn là bạn tốt nhưng không thể đả động gì đến cô ấy.
Cô lặng lẽ lẩm bẩm trong lòng, đúng lúc cô nhìn thấy Neville đang chạy chậm đến bàn dài nhà Gryffindor để ăn sáng.
Chậc… dù sao áo choàng cũng đang trong tình trạng bị rối loạn.
Quên đi, con trai ở tuổi này đều là kẻ tám lạng người nửa cân.
Esther không nhìn nữa, nhấp một ngụm nước bí ngô, sau đó cau mày.
\”Là do anh quá sốt ruột, vốn dĩ định bảo Hannah đi gõ cửa phòng mấy đứa, bảo mấy đứa đừng ngủ nướng, kết quả mấy cô ấy ngủ quên làm anh vội muốn chết! Còn em thì ngược lại, không nói tiếng nào đã đến đây từ sớm, còn mắng anh nữa.\”