Editor: Moonliz
Khung cảnh lúc này có phần hỗn loạn.
Vết thương trên chân của Esther đã được cầm máu, nhưng máu chảy trước đó gần như đã nhuộm đỏ toàn bộ váy của cô.
Cô yếu ớt nằm trong vòng tay của cha mình, David. Người đàn ông vừa sơ cứu cho cô ban đầu đã không còn ở đây nữa mà đã tiếp tục đối đầu với đám Tử Thần Thực Tử.
Nhờ ánh sáng từ ngọn lửa đang cháy bên cạnh, Esther nhận ra người bị treo lơ lửng trên không chính là ông Roberts, quản lý khu lều trại mà cô từng gặp. Những người phụ nữ và trẻ em còn lại hẳn là gia đình của ông ấy.
Esther khẽ cử động. Cô cảm thấy tứ chi mình lạnh ngắt, nhưng trong lồng ngực lại có một ngọn lửa ấm áp, từ từ lan tỏa, dần đánh thức cơ thể cứng đờ của cô.
\”Draco đâu ạ? Draco Malfoy, anh ấy sao rồi ạ?\”
Esther yếu ớt hỏi cha.
Cha cúi đầu trả lời: \”Cậu ấy không sao, đã được đưa đến nơi an toàn. Vết thương của con vừa rồi mất khá nhiều máu, không nên di chuyển nhiều. Giờ mọi chuyện ổn rồi, cha sẽ đưa con đến nơi an toàn để nghỉ ngơi.\”
Nói rồi, David bế cô lên, gật đầu với những người bên Bộ Pháp thuật đối diện, sau đó đưa Esther đi đến chỗ khác.
Esther nắm lấy tay áo cha: \”Con đã lạc mẹ. Cha phải đi tìm mẹ, rồi nói với mẹ rằng con không sao.\”
David \”ừ\” một tiếng: \”Được, cha sẽ đi tìm.\”
Esther tiếp tục nói: \”Còn nữa, cây đũa phép của con mất rồi. Khi nào xong chuyện, cha nhớ nhờ người tìm giúp con.\”
David chỉ nhẹ nhàng đáp lời, không tranh cãi với Esther.
Ông biết, Esther bỗng nhiên nói nhiều như vậy chỉ là để đánh lạc hướng bản thân, không muốn lại ngất đi.
Ông đưa Esther vào một chiếc lều, nơi có vài phù thủy bị thương đang nghỉ ngơi. Vừa bước vào, Esther đã thấy Draco cũng ở đó.
Hắn vẫn mặc bộ vest đen từ ban ngày, nhưng giờ đây nó đã nhàu nhĩ. Mái tóc bù xù, thậm chí còn dính vết máu.
Nhìn thấy Esther, Draco đứng dậy, nhưng rồi đứng khựng lại, không làm gì thêm.
David đặt cô xuống, sau đó đưa cây đũa phép của mình cho cô: \”Cầm lấy đũa phép đi, cha phải ra ngoài một lát.\”
Là một thành viên của Bộ Pháp thuật, ông có trách nhiệm dập tắt tình trạng hỗn loạn này cùng mọi người, nên không thể ở bên Esther mãi.
Esther không muốn nhận cây đũa: \”Không được, bên ngoài quá nguy hiểm. Không có đũa phép, làm sao cha đối phó với bọn chúng?\”
\”Không cần đũa phép cha vẫn có thể.\” David cứng rắn đặt cây đũa vào tay con gái: \”Cha có nhiều cách tự bảo vệ mình hơn con.\”
Nói xong, ông không để Esther nói thêm lời nào, vội vã rời đi.
Cầm cây đũa phép, Esther khịt khịt mũi, không nói thêm gì.
\”Em… em không sao chứ?\”
Chờ David đi rồi, Draco mới dịch lại gần Esther, lo lắng hỏi.