Editor: Moonliz
Esther từng được giáo sư Hooch khen ngợi rằng cô có tài năng bay lượn thiên bẩm. Dù cô không quá hứng thú với Quidditch, nhưng lời khen đó không sai chút nào.
Esther uyển chuyển như một chú chim én trên không trung, liên tục phá vỡ hàng phòng thủ của anh em nhà Weasley. Thỉnh thoảng, cô còn dùng những động tác giả đầy bất ngờ, khiến đối thủ không kịp trở tay.
Vì đây không phải trận đấu chính thức nên bầu không khí rất hòa hợp. Mặc dù trong sáu người chơi, có ba người là \”tay ngang\” chưa qua huấn luyện, trận đấu vẫn diễn ra vô cùng sôi động.
Họ chơi đến tận trưa, cả đám mồ hôi nhễ nhại mới chịu kết thúc trận đấu.
Do quá mải mê, chẳng ai nhớ điểm số, nên cuối cùng cũng không rõ đội nào thắng, đội nào thua. Nhưng điều đó không quan trọng, vì mọi người đều chơi rất vui vẻ.
Bà Weasley đã chuẩn bị kem cho cả nhóm. Esther còn ở lại nhà Weasley ăn trưa trước khi quay về nhà.
Buổi tối, khi cả gia đình Esther quây quần bên bàn ăn, cô kể lại việc gặp ông Amos Diggory ở nhà Weasley. Sau đó, cô cảm thán: \”Cha à, con không ngờ một thiếu gia nhà giàu như cha lại có thể quan tâm đến nhân viên đến vậy. Thà tự mình làm thêm giờ còn hơn để người khác phải tăng ca!\”
Cha cô, David, không thể hiện cảm xúc gì, chỉ liếc cô một cái rồi thở dài: \”Vì vậy, cha chẳng muốn làm quan hay kinh doanh chút nào. Nếu không phải… vì con còn chưa lớn để thay cha gánh vác mọi thứ, thì cha đã chẳng phải vất vả thế này.\”
\”Nhưng ông Diggory khen cha rất nhiều. Được người ta khen như thế chẳng phải cũng vui lắm sao?\” Esther nói.
\”Cũng tạm thôi.\” Cha David vẫn giữ gương mặt không cảm xúc, như thể chuyện này chẳng có gì đáng vui vẻ.
\”Thôi nào, đừng bàn mấy chuyện này nữa.\” Mẹ cô, Laetitia, cắt ngang cuộc tranh luận thường ngày của hai cha con: \”Anh yêu, World Cup Quidditch sắp bắt đầu rồi. Em đoán anh chắc chắn có thể kiếm được vài tấm vé tốt nhất, đúng không?\”
Bà nhìn chồng đầy mong đợi.
\”Dĩ nhiên rồi.\”
David đáp lời ngay, không hề do dự: \”Còn vài ngày nữa mới đến World Cup. Có lẽ em và con nên sớm chuẩn bị những thứ cần thiết cho chuyến đi.\”
David không mấy hứng thú với Quidditch giống Esther. Tuy nhiên, ông biết Laetitia rất yêu thích môn thể thao này, nên đã sớm nhờ người giữ vài tấm vé tốt.
Thực ra, nhiều năm qua, ông luôn cảm thấy có hơi áy náy với vợ mình. Ngày xưa, bà chơi Quidditch rất giỏi và hoàn toàn có khả năng trở thành một tuyển thủ chuyên nghiệp. Nhưng vì một sự kiện trong quá khứ, bà buộc phải từ bỏ tất cả. Dù sau nhiều năm, quyết định khi đó có vẻ đúng đắn, nhưng ông biết trong lòng bà vẫn có hơi tiếc nuối.
Cha David nhìn cô con gái đang hào hứng kể lại những gì đã trải qua ở nhà Weasley. Thời gian trôi nhanh thật, mới ngày nào cô bé còn nằm trong tã lót, vậy mà giờ đã lớn thế này rồi.
\”Cha nghe Ernie nói, giáo sư Hooch từng khen con có tài năng bay lượn rất tốt. Vậy tại sao con không tham gia đội Quidditch của nhà mình?\” Ông bất ngờ hỏi khi thấy Esther đang kể chuyện một cách say sưa.