Editor: Moonliz
Một ngày sau khi kỳ học mới bắt đầu, cuối cùng Giáo sư Lupin cũng có thời gian tiếp tục dạy họ bùa chú Thần Hộ Mệnh.
\”Đây là một Ông kẹ khác mà tôi tìm thấy trong lâu đài.\” Ông ấy chỉ vào chiếc rương lớn mà ông ấy mang đến: \”Đây là sinh vật mà tôi có thể tìm thấy gần giống nhất với Giám ngục. Bởi vì mỗi khi Harry đến gần Ông kẹ, nó sẽ biến thành Giám ngục, điều này rất có ích để trò luyện tập bùa chú Thần Hộ Mệnh.\”
Nói với Harry xong, giáo sư Lupin nhìn về phía Esther, giọng điệu pha chút đùa cợt: \”Lát nữa trò phải nương tay đấy, đây là Ông kẹ duy nhất mà tôi có thể tìm được rồi.\”
Esther xấu hổ không thôi, lùi lại một bước và nói với ông ấy: \”Yên tâm đi ạ, em tuyệt đối sẽ không đến gần Ông kẹ một bước nào đâu!\”
Cô không muốn lại nhìn thấy con sên khổng lồ đó lần nữa.
Buổi học hôm nay chủ yếu là để Harry luyện tập bùa chú Thần Hộ Mệnh và giúp anh xua tan nỗi sợ hãi với Giám ngục, vì thế Esther rất ngoan ngoãn đứng một bên quan sát.
Cô cảm thấy hành động của giáo sư Lupin có hơi mạo hiểm, nhưng có lẽ việc để Harry đối mặt trực tiếp với nguy hiểm sẽ kích thích tiềm năng của anh.
Sau khi Harry gật đầu ra hiệu rằng mình đã sẵn sàng, Giáo sư Lupin nắm lấy nắp rương và giật mạnh.
Một Giám ngục chậm rãi bò ra khỏi chiếc rương. Khuôn mặt giấu sau chiếc mũ trùm từ từ quay về phía Harry, bàn tay lấp lánh ánh sáng lạnh lẽo nắm chặt chiếc áo choàng. Nếu thêm một chiếc lưỡi hái, nó chẳng khác gì Tử Thần trong truyền thuyết.
Những ngọn đèn trong phòng học lóe lên vài cái rồi đột ngột tắt ngấm.
Giám ngục bắt đầu lặng lẽ tiến nhanh về phía Harry, phát ra tiếng thở khò khè, trầm thấp.
Cơn lạnh thấu xương lan tỏa khắp người Harry, khiến anh gần như cứng đờ không thể nhúc nhích.
\”Expecto Patronum! Expecto Patronum!\” Harry hét to câu thần chú. Một luồng sáng bạc phát ra từ đầu đũa phép của anh, buộc Giám ngục phải dừng lại.
Gương mặt Harry tái nhợt, trông như sắp ngất đi.
Giáo sư Lupin lập tức bước lên trước, vung đũa phép lên: \”Kì cà kì cục!\”
Ông kẹ biến thành Giám ngục nhanh chóng quay lại trong chiếc rương.
Harry ngồi bệt xuống đất, thở dốc liên tục.
Giáo sư Lupin đưa cho anh một miếng sô cô la, tán thưởng nói: \”Làm rất tốt. Xem ra các trò đã luyện tập nghiêm túc.\”
Harry gượng cười, sau đó lẩm bẩm: \”Vừa rồi em đã nghe thấy giọng của cha. Cha muốn cầm chân Voldemort để mẹ và em có thể chạy thoát… còn có tiếng mẹ hét lên… và Voldemort…\”
Nói đến đây, Harry cúi đầu xuống, vùi mặt vào áo choàng để không ai nhìn thấy nước mắt của anh.
\”Harry.\”
Giáo sư Lupin ngồi xổm xuống, lo lắng nhìn Harry: \”Hay hôm nay chúng ta dừng ở đây nhé. Trước tiên—\”
\”Em có thể tiếp tục được!\” Harry đột nhiên ngẩng đầu lên, nhét hết mấy miếng sô cô la còn lại vào miệng. \”Em phải tiếp tục! Nếu Giám ngục lại xuất hiện trong trận đấu với nhà Ravenclaw thì sao? Em không thể lại ngã xuống nữa. Nếu thua trận này, bọn em sẽ mất Cúp Quidditch!\”