Editor: Moonliz
Đêm nay, trên bầu trời của Hogwarts không có sao mà cũng chẳng có trăng.
Bóng đêm âm u bao trùm khắp nơi, cơn gió lạnh buốt như lưỡi dao cứa qua da thịt, khiến người ta khó mà dễ chịu.
May mắn là có phép thuật bảo vệ, nên cũng không quá rét mướt.
Esther ngoan ngoãn ngồi xuống, chuẩn bị làm một người lắng nghe thật tốt.
\”Harry nhận được một cây chổi Tia chớp vào ngày Giáng Sinh. Chị nghi ngờ đó là quà do Sirius Black gửi đến và có thể bị yểm một bùa chú nguy hiểm, thế nên chị đã nói chuyện này với giáo sư McGonagall. Giáo sư đã thu giữ cây chổi Tia chớp của Harry, vì vậy cậu ấy có chút oán giận chị. Còn Ron…\”
Hermione ngừng lại một chút, đôi mắt lấp lánh nước nhưng khi cô ấy khẽ nhắm mắt lại, những giọt lệ ấy đã biến mất.
\”Cậu ấy… cũng nghĩ rằng chị đã làm sai. Hơn nữa, vì Crookshanks luôn tỏ ra thù địch với con chuột Scabbers của cậu ấy nên từ đầu năm học đến giờ Ron đã có hơi khó chịu với chị.\”
Esther nhẹ nhàng vỗ vai Hermione, an ủi: \”Dù là bạn thân thì đôi khi cũng sẽ xảy ra cãi vã thôi. Nhưng đã là bạn tốt thì những chuyện nhỏ nhặt này cũng chẳng ảnh hưởng được đến tình bạn của ba người đâu. Hơn nữa, nếu họ không thèm để ý đến chị, chị cũng có thể \”trả đũa\” lại mà. Ít nhất là đừng cho họ chép bài tập nữa.\”
Hermione bật cười thành tiếng.
Vốn dĩ người mạnh mẽ như cô ấy không cần phải nhờ ai an ủi vì những chuyện nhỏ nhặt thế này. Chỉ là có một số chuyện giấu trong lòng sẽ rất khó chịu, nên khi nói ra được sẽ thoải mái hơn nhiều.
\”Em nói đúng, từ giờ nếu họ còn muốn chép bài của chị thì đừng hòng.\” Hermione có vẻ như đã vui lên một chút: \”Thôi, không nói mấy chuyện này nữa. Vào vấn đề chính đi. Em biết không, đúng ngày Harry lẻn đến làng Hogsmeade, bọn chị tình cờ nghe thấy cuộc trò chuyện của các giáo sư khi họ đang uống rượu trong quán. Bọn chị đã nghe thấy một bí mật động trời: \”Sirius Black từng là bạn thân của cha mẹ Harry! Chính ông ta đã phản bội họ, dẫn đến việc họ bị Voldemort sát hại!\”
Esther đưa tay che miệng, tỏ vẻ vô cùng kinh ngạc: \”Thật sao? Hèn gì hôm nay khai giảng em thấy Harry trông có vẻ buồn bã.\”
Hermione thở dài: \”Từ hôm đó, Harry vẫn luôn như vậy. Chị và Ron rất lo lắng cậu ấy sẽ bị lòng thù hận che mắt, lén đi tìm Sirius Black để trả thù cho cha mẹ mình. Nhưng làm sao một học sinh có thể đối đầu với một phù thủy đáng sợ như Sirius Black được? May mà còn có Quidditch để làm cậu ấy phân tâm, nhưng…\”
Hermione ngừng lại, trong lòng cô ấy lại nghĩ đến nguyên nhân khiến cô và Harry mâu thuẫn – chính là cây chổi Tia chớp xuất hiện một cách kỳ lạ đó.
Thấy Hermione như vậy, Esther chỉ có thể nói: \”Không sao đâu. Sau khi Giáo sư McGonagall kiểm tra xong, cây chổi Tia chớp sẽ được trả lại cho Harry thôi. Chuyện này cũng sẽ không ảnh hưởng đến trận đấu Quidditch của anh ấy đâu.\”
\”Hy vọng sẽ không có chuyện gì ngoài ý muốn xảy ra.\” Hermione vẫn lộ rõ vẻ lo lắng.
\”Đúng rồi, ngoài chuyện đó ra còn một việc khác, không biết em đã biết chưa. Em còn nhớ con Bằng mã đã làm Malfoy bị thương trong tiết Chăm sóc Sinh vật Huyền bí không?\”