Khiết Vũ xuất viện để tham dự tang lễ của Cố Mạt.
Anh không nghĩ đến cái người không nói lý lẽ Cố Mạt kia đã chết thật rồi, chết vì tự sát, dĩ nhiên là dùng cách đó rồi.
Khi Khiết Vũ về đến nhà, cả ngôi nhà như bị khối không khí nặng nề bao phủ, khắp nơi đều tràn ngập một loại hương vị khiến người tuyệt vọng.
Hiên Viên Hoàng ôm Cố Mạt ngồi trên sàn nhà lạnh lẽo. Nhìn thoáng qua, Cố Mạt như đang nằm ngủ trong lòng anh ta. Nhưng Khiết Vũ biết cơ thể Cố Mạt đã đông cứng, màu da không bình thường kia nói cho anh biết người này đã chết.
Một câu Khiết Vũ cũng không dám lên tiếng, trong ngực như có gì đó đè lại. Anh biết Hiên Viên Hoàng là người như thế nào, cũng biết Cố Mạt mất đi thì anh ta sẽ tuyệt vọng như thế nào. Anh chưa từng nghi ngờ tình yêu Hiên Viên Hoàng dành cho Cố Mạt. Chính bởi vì biết rõ nên anh chưa từng đi níu kéo, thậm chí suy nghĩ thử một lần giành lại người mình yêu cũng chưa từng. Năm đó, khi nhìn thấy hai người ở cùng nhau, nháy mắt mọi thứ như vỡ tan. Bởi vì anh không phải là Cố Mạt, anh không phải là Cố Mạt, cho nên dù anh có cố gắng đến đâu thì Hiên Viên Hoàng cũng không hề yêu anh. Ngay cả gượng ép kết hôn với Hiên Viên Hoàng thì anh ta cũng không bao giờ quên Cố Mạt.
Hiên Viên Hoàng chính là người đàn ông như vậy, nếu đã xác định thứ gì rồi sẽ không dễ dàng thay đổi.
Khiết Vũ không hiểu, Cố Mạt được Hiên Viên Hoàng yêu như báu vật vì sao lại tự sát?
Có áp lực gì mà không thể nói cùng Hiên Viên Hoàng chứ?
Có người đàn ông này làm chỗ dựa, cậu ta còn sợ điều gì?
Phải chăng là không sinh được con nối dõi? Thực ra không cần phải sợ.
Nếu thực sự sẽ có một ngày, Hiên Viên Hoàng sẽ không do dự dẫn Cố Mạt rời khỏi đây, đi khỏi ngôi nhà này. Vì Cố Mạt, Hiên Viên Hoàng tuyệt đối làm được điều đó.
Anh ta đã từng phản kháng trong nhà một lần vì muốn kết hôn với Cố Mạt, thì sau này cũng có thể vì Cố Mạt mà phản kháng lần thứ hai.
Chính là bây giờ, Cố Mạt đã chết.
Tất cả mọi thứ đều tan thành bọt nước.
Khiết Vũ khó chịu che ngực, cái không khí này khiến anh hít thở không nổi.
Hiên Viên Long nhẹ nắm lấy tay Khiết Vũ, nửa ôm anh vào người rồi kéo đi, kéo anh ra ngoài sân để có không gian thoáng đãng hơn, anh cũng để mặc cậu kéo đi, anh bước theo mà nước mắt vẫn cứ rơi.
Hiên Viên Long kéo anh vào lòng, im lặng không nói lời nào. Cậu không nghĩ rằng Khiết Vũ đang khóc vì Cố Mạt, chẳng có lý do gì hết, bởi vì Cố Mạt đối với Khiết Vũ mà nói, căn bản là người xa lạ, hai người nói chuyện với nhau còn chưa được năm câu.
Không, ngoại trừ anh hai Hiên Viên Hoàng ra, thì trong nhà này, ai cũng không thân thiết với Cố Mạt. Vì sao Cố Mạt tự sát? Hiên Viên Long cũng không hiểu, nhưng nhìn ba nhỏ vì áy náy mà khóc mãi không thôi, có lẽ cũng đoán được phần nào là do áp lực sinh con nối dõi, ba nhỏ vẫn hay nhắc đi nhắc lại chuyện này, ai biết Cố Mạt tự dưng lại nghĩ quẩn cắt cổ tay tự sát, đến lúc phát hiện ra thì đã trễ rồi.