Sở Hoàn nghe được mấy từ quen thuộc, lông mày không nhịn được mà nhíu lại.
Con chó vàng đất đang nằm một bên gặm xương thấy họ đến, lập tức bật dậy sủa hai tiếng. Những người khác nhìn theo tiếng động, thấy hai bóng người thì bật cười: “Ê, Sở Hoàn, Giẻ lau!”
“Đến muộn rồi, tự phạt ba ly nhá.”
“Giẻ lau, sao cậu trắng thế??? Cậu trắng lên lại ra cái dạng này, nhìn không thuận mắt bằng hồi trước.”
Sở Hoàn bị người ta kéo đến ngồi vào chỗ trống bên bàn, nghe mấy câu đó thì cười nói: “Bọn tớ có đến muộn đâu, mọi người ăn trước mà còn bảo bọn tớ tự phạt ba ly, quá đáng thế?”
“Sở Hoàn vẫn là kiểu không chịu thiệt chút nào. Vậy tớ mời cậu, được chưa?”
Người ngồi cạnh rót rượu vào ly của cậu, Sở Hoàn đưa tay chặn lại: “Không uống thật.”
“Bia thôi.”
Sở Hoàn: “Bia cũng không uống.”
“Giận thật hả? Ngày mai tụi tớ mở riêng cho cậu một bàn, cậu không đến thì tụi tớ không ai động đũa, được chưa?”
Sở Hoàn nhờ người đối diện đưa giúp nước trái cây, rồi tự mình rót một ly, nói: “Ai giận đâu, chỉ là đột nhiên phát hiện uống rượu hại đủ đường, quyết định từ nay về sau không uống nữa.”
“Ồ? Bị sao à?”
Sở Hoàn chỉ đáp: “Các cậu không hiểu đâu.”
“Ờ ờ, tụi tớ không hiểu.”
Những người trên bàn nghe cậu nói vậy thì cười ồ cả lên. Từ Thiết Ngưu đẩy gọng kính đen trên sống mũi, hỏi: “Sở Hoàn, nghe nói cậu giờ về ở với giẻ lau rồi hả?”
Sở Hoàn gật đầu: “Ừ.”
“Cậu làm gì? Cũng mở du lịch nông thôn à? Không lẽ là trồng trọt với chăn nuôi?”
Trồng trọt chăn nuôi là ngành nghề nổi tiếng cực khổ, người bình thường khó chịu nổi, rủi ro lại cao, chỉ một trận dịch bệnh là có thể trắng tay.
Sở Hoàn: “Về kế nghiệp bố.”
“Cậu á?”
Vừa nghe vậy, mấy người khác nghiêm mặt lại. Có người hỏi: “Cậu thực sự làm nghề đó hả?”
Thẩm Lạc Thu nhìn họ, kêu lên: “Ơ, các cậu làm gì nghiêm trọng thế? Nhóc Hoàn bây giờ là đại sư rồi đấy, mấy người giàu tận thành phố còn phải tìm tới nhờ vả cơ.”
“Thật hả?”
Sở Hoàn mỉm cười nói: “Tạm coi là vậy.”
“Thế cũng tốt.”
“Ngành này không phải ai cũng làm được, làm nên tên tuổi thì kiếm được tiền lắm.”
Sở Hoàn gắp một miếng sườn, vừa ăn vừa hỏi: “Hồi nãy tớ nghe các cậu nói xác nữ gì đó, là sao thế?”
“À, chuyện đó hả.”
Từ Mưu ra vẻ bí hiểm, hạ giọng nói với Sở Hoàn: “Cậu giờ làm nghề này, chắc cũng hiểu chứ gì, chính là âm hôn đấy. Có người muốn cưới vợ cho con trai đã mất, đang tìm mối.”