Hoàng Cẩm nói: “Tôi không cố ý!”
Hoàng Cẩm nhanh nhẹn hơn họ. Ngụy Khải đuổi theo sau nó mấy vòng, ngay cả một sợi lông chồn cũng không chạm được.
Ngụy Khải kêu lên: “Hôm qua mày không nói rõ, còn bảo bọn tôi bôi thêm vào!”
“Chẳng phải anh bảo muốn khỏi nhanh sao?”
Hoàng Cẩm cãi lại, chạy tới chân Sở Hoàn, móc móc vào ống quần cậu vài cái rồi trèo thẳng vào lòng, cái đuôi to phủ lên tay cậu, sau đó nói: “Anh xem, giờ khỏi rồi đấy!”
Nó có chỗ dựa, Ngụy Khải không làm gì được nữa. Cậu ta đứng trước mặt Sở Hoàn, tức tối trừng mắt nhìn con chồn, mách tội: “Đại sư, anh xem nó kìa!”
Sở Hoàn ôm con thú béo tròn lông mềm trong lòng, nói: “Haiz, ngày xưa Hoàng Cẩm nói còn không sõi, giờ thì đến tinh túy tiếng người cũng học được rồi, xem ra không bao lâu nữa sẽ hóa hình.”
“?”
“Hoàng Cẩm sắp hóa hình?”
Thẩm Lạc Thu và Ngụy Khải lập tức bị kéo lệch chủ đề, cả hai vây quanh nhìn chằm chằm Hoàng Cẩm.
“Vậy có cần phong hiệu không?”
“Ừ.”
Hoàng Cẩm tu theo chính đạo, lại che chở cho nhà họ Ngụy – một gia đình lương thiện. Nhà họ Ngụy làm việc tốt thì nó cũng được hưởng lợi. Sở Hoàn đoán rằng nó sẽ thuận lợi xin phong hiệu.
Có được thân người thì như hổ mọc thêm cánh, sau này việc tu hành sẽ càng thêm thuận lợi.
“Hay quá.”
Ngụy Khải vui mừng nói: “Vậy thì Hoàng Cẩm có thể đánh xếp hạng cùng tụi mình, tôi tìm người chơi hỗ trợ lâu lắm rồi!”
Hai người hí hửng xoa đầu Hoàng Cẩm hết bên này đến bên kia, quên luôn vụ cái mặt trắng bệch.
“Vãi linh hồn!”
Nhưng chẳng bao lâu sau, Thẩm Lạc Thu đi ngang qua một cánh cửa kính, ánh mắt liếc thấy một gương mặt người trắng toát trôi qua trên mặt kính, trông cứ như ma hiện hình, sợ tới mức hét toáng lên.
Đến khi lùi lại một bước nhìn kỹ, Thẩm Lạc Thu mới phát hiện cái mặt đó chính là mặt mình… vì quá trắng, nhìn như thể mặt và người không thuộc cùng một layer vậy.
“Nhóc Hoàn, mặt tớ… mặt tớ làm sao bây giờ?”
Thẩm Lạc Thu quay lại tìm Sở Hoàn, ánh mắt đầy đau khổ nhìn cậu.
Sở Hoàn nhìn khuôn mặt trắng trẻo nhỏ nhắn của cậu ta, suy nghĩ hai giây, “Hay là bôi thuốc toàn thân luôn đi?”
“Không được!”
Thẩm Lạc Thu hét lên: “Cả người mà trắng vậy, người ta tưởng tớ không lông!”
Ngụy Khải cũng lẩm bẩm: “Khí chất nam tính của tôi…”
Sở Hoàn cảm thấy hai người này hết cứu rồi. Nam tính thì liên quan gì đến trắng hay không? Cậu cũng trắng mà, vẫn nam tính đấy thôi!
Cậu nói: “Vậy thì đi tắm nâu đi.”
“Được đấy! Tụi mình đi tắm nâu!”
Ngụy Khải lập tức quay đầu gọi điện thoại cho mẹ, hỏi bà trước giờ làm thẩm mỹ ở đâu.