Hồ tiểu thư che miệng cười khúc khích, nụ cười vừa quyến rũ vừa nguy hiểm: “Sở tiên sinh thật biết đùa, nhưng cách nói này cũng thú vị đấy.”
Người thường không phải thích là động vào được yêu quái như các cô. Các cô không chủ động hại người đã là chuyện may rồi. Nếu ai dám làm hại các cô, bị trả đũa là điều hiển nhiên. Luật pháp của loài người không có tác dụng ràng buộc với các cô, các cô có hệ thống luật lệ riêng và hoang dã hơn nhiều.
Tất nhiên, Liễu Tử Nhi là một ngoại lệ. Sở Hoàn chưa từng thấy ai ngu… à không, mềm yếu đến vậy. Chắc là do cơ thể loài rắn vốn mềm nhũn?
Liễu Tử Nhi nói thêm: “Họ muốn bán em, vì gần đây có người thu mua động vật có linh tính để ăn, giá rất cao.”
Đây cũng là lý do cô rắn bị bắt mà vẫn còn sống để được cứu về, vì nông dân đó muốn bán rắn với giá tốt, mà rắn sống thì mới đáng tiền.
Nông dân đó nghe người trong làng đồn rằng có người ngoài đang thu mua “hàng hiếm”, liền nghĩ tới con rắn lớn biết chữa bệnh, thế là động lòng. Hắn thuê một người đóng đinh quan tài, nói dối nhà mình bị rắn yêu quấy nhiễu. Đợi Liễu Tử Nhi theo đúng thỏa thuận đến ăn trứng gà, liền bị người ta đóng đinh vào người.
Hồ tiểu thư phát hiện Liễu Tử Nhi đã mấy ngày chưa quay về ổ, cảm thấy có gì đó không đúng. Thế là cô dẫn đám con cháu hồ ly ra ngoài tìm, lần theo dấu vết tới nhà tên nông dân, tìm được Liễu Tử Nhi trong một cái sọt tre bị đè đá tảng, cứu cô rắn ra ngoài.
Có điều đinh quan tài có khắc bùa chú, Hồ tiểu thư không xử lý được, nên dẫn Liễu Tử Nhi đến tìm Sở Hoàn.
“Có người thu mua mấy loại ‘thịt rừng’ như cô để ăn thật á?”
Sở Hoàn cau mày, lập tức nhớ tới hai gã cầm cung phức hợp săn hươu trắng trước đó. Khi phát hiện hươu trắng biết nói, hai tên kia càng hưng phấn hơn.
Những tiểu yêu như hươu trắng chưa tu thành hình người, lực chiến cực thấp, lại chuyên tu hướng cầu phúc, ban nguyện… Đúng vậy, vừa chửi bậy vừa cầu phúc.
Hươu trắng có sức chiến đấu bằng 0. Nếu bọn họ không kịp thời cứu thì nó đã bị giết rồi.
Giết một tiểu yêu như vậy chắc chắn sẽ gánh tội nghiệt nặng nề, nhưng đám ác nhân đâu có quan tâm hậu quả.
Một số loài vật vừa khai linh trí, thông minh hơn chút so với động vật thường, nhưng sức chiến đấu thì hên xui.
Chẳng lẽ là có tà đạo nào đó đang bắt yêu luyện đan? Hoặc đơn giản là có kẻ nghiện ăn thịt rừng, phạm pháp cũng được miễn có miếng ngon.
Đây là điều Sở Hoàn nghĩ mãi không hiểu. Không nói đến việc bảo vệ động vật hoang dã, mấy người đó ăn thịt linh tinh không sợ dính bệnh à? Thịt không rõ nguồn gốc, nhỡ có virus thì sao?
Đầu óc cậu suy diễn đủ chuyện, quay sang nói với Liễu Tử Nhi: “Tôi sẽ kể chuyện này cho Tiền Chiêu biết. Tiền Chiêu là đệ tử của đạo trưởng Triều Nguyên Quán.”
“À, tôi biết anh ta.”
Liễu Tử Nhi gật đầu: “Tôi từng thấy anh ta đánh nhau với loài người ngoài phố.”