[Hoàn][Xuyên Sách][Edit] Tiểu Thiếp Không Dễ Làm – Chương 87 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn][Xuyên Sách][Edit] Tiểu Thiếp Không Dễ Làm - Chương 87

Edit Beta: Y Nhã a.k.a Ryuu-chan  

Bị hai tay có lực của nam nhân siết chặt, lòng Dư Lộ như nổi trống, không phải vì thẹn thùng mà là vì sợ. Cô cúi đầu, không nhìn Tiêu Duệ, \”Không phải, không có nha… Ta, ta cái gì cũng chưa nghĩ!\”

Giấu đầu lòi đuôi!

Tiêu Duệ đến Tầm Phương viện vài ngày, vẫn không có đụng Dư Lộ, lúc này ôm người vào ngực, tuy nàng sợ đến run run rẩy rẩy, lẽ ra nên giải thích trước, nhưng mà… hắn lại thích cảm giác này.

Nói thì có chút buồn cười, nhưng hắn thà Dư Lộ sợ hắn, cũng không muốn nàng nhận mệnh, tuyệt vọng, ngoan ngoãn nằm trong lòng hắn, bộ dáng động hay không động thì tùy theo hắn. Hắn thích nàng hoạt bát, cho dù là vui vẻ chấp nhận, hay không nhịn được mà chống đối hắn, cũng hoặc là sợ run giống như lúc này.

Phải làm thế nào thì nàng mới có thể sống lại, mới có thể thực sự thích hắn đây?

Điều nàng mong muốn, hẳn là trong cuộc đời của hắn chỉ có mỗi mình nàng đi! Vương phi hắn đã cưới, dù dơ danh tiếng của mình hắn cũng phải đẩy trắc phi về, còn nữa, còn có Tạ thị và Đào thị, hẳn là cũng phải đưa các nàng ấy ra phủ đi?

Còn Vương phi, hắn nên bồi thường thế nào đây?

Chờ đến lúc đó, có phải nàng sẽ tin tưởng hắn thích nàng thật lòng, sau đó cũng đưa trái tim cho hắn không? Giống như lúc đầu nàng từng nói vậy, giữa hai người không hề có những người khác, chỉ có lẫn nhau.

Người này đang làm gì vậy, coi cô là gối ôm hình người sao?

Dư Lộ đánh bạo, ngẩng đầu liếc Tiêu Duệ một cái thật nhanh.

Nhưng không ngờ lại bị Tiêu Duệ thấy. Hắn cong môi mỉm cười, nâng cằm Dư Lộ, nhịn không được thơm nàng một cái, \”Không có, tuy Nhiễm Trần Lý hơi thích quyền thế chút, nhưng lại rất yêu thê tử. Có thê tử của hắn ở, Nhiễm Nhị cô nương không có nguy hiểm gì đâu.\”

Phải vậy không? Cho nên hắn không có bức tử Nhiễm Nhị cô nương?

Dư Lộ cảm thấy nhịp tim chậm hơn một tí, cũng dám nhìn Tiêu Duệ rồi, \”Nhiễm đại nhân không sợ sao? Đây chính là… tội khi quân đó. Còn ngươi nữa, trước ngươi nói với Nhiễm đại nhân như vậy, không sợ mất mặt sao?\”

Xã hội Hoàng quyền, Thiên tử lớn nhất, khi quân là phải mất đầu.

Mà thân là một nam nhân, nói phương diện kia không được còn mất mặt hơn là bị cắm sừng nữa. Nghĩ đến bị cắm sừng, Dư Lộ lại yên lặng cúi đầu.

Nàng đang quan tâm hắn sao? Hai mắt Tiêu Duệ sáng lên, vòng tay ôm Dư Lộ cũng chặt hơn chút, \”Phụ hoàng sẽ không biết, gia không thèm để ý, Nhiễm gia lại lờ đi, việc này đương nhiên cứ qua như vậy. Còn mất mặt…\” Tiêu Duệ không nhịn cười được, \”Nhiễm Trần Lý không dám nói với bên ngoài. Nếu hắn dám nói, còn phải lo sợ gia trả thù nữa.\”

Thì ra là vậy. Xem ra quyền cao chức trọng vẫn có rất nhiều chỗ tốt.

Tiêu Duệ không có lý do để lừa cô. Hỏi rõ tình huống, Dư Lộ cũng không sợ như vậy nữa, tuy vẫn còn chút di chứng, nhưng bắt đầu ghét bỏ một thân mồ hôi của Tiêu Duệ.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.