[Hoàn][Xuyên Sách][Edit] Tiểu Thiếp Không Dễ Làm – Chương 136 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn][Xuyên Sách][Edit] Tiểu Thiếp Không Dễ Làm - Chương 136

Edit Beta: Y Nhã a.k.a Ryuu-chan

Dư Lộ hoảng sợ, lập tức đứng dậy nhìn sang với vẻ mặt cảnh giác.

Trần Chiêu cũng không nói gì nhiều, tiến lên nắm lấy cổ tay cô, \”Đi!\”

Dư Lộ bị hắn kéo ra ngoài, vội vàng hỏi: \”Đi đâu? Đồ đạc còn chưa…\” Mấy chữ còn lại còn chưa nói xong, trước cửa phòng bỗng bị ba người chặn lại.

\”Trần gia!\” Tên mặt thẹo cầm đầu ôm tay hành lễ với Trần Chiêu, \”Người của Thành Vương đến, ngài mau dẫn… nàng ta trốn đi!\”

Người Thành Vương đến!

Hai mắt Dư Lộ sáng lên, bất chấp địch ta, lập tức hỏi: \”Người đâu? Người Thành Vương ở đâu, ở nơi nào?\”

Bàn tay đang nắm lấy cổ tay cô hơi hơi siết lại.

Dư Lộ đau đến nhíu mày, quay đầu nhìn hắn, phải cố nén mới không nói ra lời khiến ba thủ hạ của Trần Chiêu tức giận.

Chẳng qua, ánh mắt cô lại rất sáng, tuy bị đau đến nhíu cả mày nhưng vẫn không giấu được sự hưng phấn trên mặt cô, dù cô đã khắc chế không cười.

Trần Chiêu đang định nói, bên ngoài chợt có tiếng truyền vào, \”Ở đây!\” Là giọng của Tiêu Duệ!

Là Tiêu Duệ!

Tiêu Duệ tới!

Tuy không nhìn thấy người nhưng dù chỉ nghe thấy tiếng, Dư Lộ vẫn nhịn không được mừng đến chảy nước mắt. Cô cũng đáp lại: \”Ta ở đây, Tiêu…\” Nhiều người ở ngoài, không biết gọi thẳng tên có sao không. Dư Lộ vội vàng ngừng lại, đổi cách xưng hô, \”Gia, ta ở đây, ta không bị thương, gia đừng lo lắng!\”

Tiêu Duệ nhắm hai mắt, nhưng nước mắt vẫn chảy xuống theo hai gò má đã đen và gầy đi nhiều. Hắn cũng không để ý, Thôi Tiến Trung và mấy thị vệ căn bản không dám nhìn hắn. Hắn trầm mặc một lúc lâu rồi mới cao giọng nói: \”Tốt, ta cũng tốt lắm.\”

Từ giọng của hắn, Dư Lộ nghe được rằng hắn cũng không tốt lắm. Trong khoảng thời gian không có mình này, hắn sống cũng không tốt.

Cô không nói tiếp, chỉ dùng bàn tay khác không ngừng lau nước mắt. Không có lời muốn nói, thiên ngôn vạn ngữ cũng không bằng nhìn thấy hắn sống tốt. Cũng không nói nên lời nữa, có rất nhiều nước mắt, chỉ sợ khi mở miệng thì cô sẽ khóc không thành tiếng.

Nhưng Trần Chiêu lại thấy bi ai khi nhìn cô như vậy.

Dù mình làm thế nào, dù mình làm nhiều hay thiếu, trong mắt của nàng ấy, chỉ sợ ngay cả một cái móng ngón tay út của Thành Vương cũng không sánh bằng.

Tên mặt thẹo tên là Trần Đại. Hắn cảnh giác đứng ngăn trước mấy thị vệ của Tiêu Duệ, \”Trần gia, chúng ta nên làm gì?\”

Là đánh, hay là trốn?

Nếu đánh thì chắc chắn không đánh nổi, nhưng nếu ba người bọn hắn đánh thì mới có thể hộ tống Trần gia chạy đi. Nhưng nếu dẫn theo nữ nhân kia, chỉ sợ sẽ có nguy hiểm.

Trần Chiêu cúi đầu nhìn Dư Lộ, nghĩ đến chiếc khăn lấy từ chỗ Dư Lộ, nhưng lại nhớ rằng trên người nàng ấy đang có bầu, chỉ sợ thuốc mê trên khăn sẽ có hại cho đứa nhỏ.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.