[Hoàn][Xuyên Sách][Edit] Tiểu Thiếp Không Dễ Làm – Chương 135 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn][Xuyên Sách][Edit] Tiểu Thiếp Không Dễ Làm - Chương 135

Edit Beta: Y Nhã a.k.a Ryuu-chan

Đê tiện cũng được, hèn hạ cũng thế, hắn chỉ không muốn mất đi nàng.

Nàng hiểu cũng được, không hiểu cũng không sao. Nàng muốn cũng được, không muốn cũng thế.

Hắn vẫn muốn ích kỉ như vậy một lần.

Một đêm này, ngoại trừ Trần Ngũ, không có ai là ngủ ngon.

Dư Lộ là tức đến không ngủ được.

Trần Chiêu thì vừa tự trách vừa hổ thẹn, nhưng không biết phải khống chế bản thân như thế nào.

Cách một bức tường, Trần Bì bịt tai lại, chảy nước mắt, im lặng ra quyết định.

Xa hơn chút, ở một tửu lâu đối diện với khách sạn, dưới ánh nến mờ tối, cũng có người đang đứng trước cửa sổ nhìn đối diện, trắng đêm khó ngủ.

\”Vương gia, hay ngài nghỉ lát đi?\” Thôi Tiến Trung nhỏ giọng khuyên nhủ.

Biết sao đây, đương nhiên lão biết lúc này Vương gia vô cùng khó chịu trong lòng, nhưng vì sự an toàn của Dư chủ tử, mặc dù họ có nhiều người nhưng vẫn không dám mạo muội đi lên. Ai biết nếu họ ép sát rồi, liệu Trần Chiêu có chó cùng rứt giậu, lấy Dư chủ tử ra để uy hiếp họ hay không chứ!

Bây giờ chỉ có thể xem Trần Bì rồi.

Tiêu Duệ không quay lại, \”Không, ngươi cứ đi xuống nghỉ ngơi trước đi, khi nào mệt thì ta sẽ đi nghỉ sau.\”

Vương gia đang muốn mình không quấy rầy hắn đây mà. Thôi Tiến Trung nhìn thân hình cao gầy đang đưa lưng về phía lão, hít một hơi, lại nhìn căn phòng sớm đã tắt nến đối diện, đóng cửa phòng lui ra ngoài.

Lão vừa đi, Tiêu Duệ lập tức nắm chặt lấy hai song cửa sổ, hai mắt nhìn chằm chằm phía đối diện, trong lòng thì chém Trần Chiêu hàng ngàn, hàng vạn vết đao.

Trời đã sáng.

Tuy khách sạn nhỏ nhưng vẫn có một ít lai khách. Ở lầu hai còn có một nhà mang theo đứa nhỏ, mới sáng sớm đứa nhỏ đó đã khóc oe oe, kết hợp với tiếng tiểu nhị chạy đôn chạy đáo dưới lầu khiến khách sạn nhỏ này có vẻ vô cùng náo nhiệt.

Trần Chiêu một đêm không ngủ. Hắn xoa đôi mắt đỏ khô khốc rồi mở cửa. Còn Dư Lộ phía sau hắn thì vẫn duy trì tư thế hai tay ôm đầu gối dựa vào tường, không hề nhúc nhích.

Cho đến khi cửa đóng lại thì cô mới chán nản ngã xuống.

Sẽ không, Tiêu Duệ sẽ không tin, đúng không?

Cô hỏi, hỏi hư không, cũng hỏi lòng của mình. Nhưng suy bụng ta ra bụng người, nếu Tiêu Duệ ở chung với một nữ nhân khác hơn một tháng, nữ nhân đó nói mang thai, chỉ sợ cô cũng không thể kiên định tin tưởng Tiêu Duệ được.

Việc này mình cũng không làm được. Nếu Tiêu Duệ thực sự không tin, vậy cứ giải thích cho hắn biết, cuối cùng hắn sẽ tin thôi. Lại nói, khi đứa nhỏ đã sinh ra rồi thì còn có thể lấy máu nhận thân nữa mà!

Trần Chiêu đóng cửa, vừa mới xoay người lại, Trần Bì đã khập khiễng xuất hiện ở cầu thang. Thấy Trần Chiêu, mặt hắn lộ ra nụ cười thật tươi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.