Edit Beta: Y Nhã a.k.a Ryuu-chan
Đều là bị thương ở trên mu bàn tay trái.
Dư Lộ cũng nhìn sang.
Trần Chiêu sẽ không vô duyên vô cớ tự vạch một đao trên tay mình. Hơn nữa, từ lúc hai người tách ra ở thành Kim Lăng, Trần Chiêu chưa từng gặp lại cô, cho dù muốn một vết sẹo giống cô như đúc thì cũng không có vật để tham khảo.
Như vậy, chỉ có một khả năng.
\”Là Thành Vương sao?\” Cô hỏi Trần Chiêu, đột nhiên, trong lòng trào dâng một tâm tình cô không gọi tên được. Có chút ngọt, cũng có chút chua xót, cũng có chút buồn cười vì sự ấu trĩ của Tiêu Duệ.
Nhưng, nhưng dù có ấu trĩ thì đó cũng là người cô yêu.
Sắc mặt Trần Chiêu hơi trầm xuống, nhanh chóng rút tay trái về, đưa tay phải ra bắt lấy tay trái của Dư Lộ, \”Vết thương này của ngươi là ở thành Kim Lăng, vì muốn có vết máu nên ngươi tự vạch?\”
Dư Lộ giãy dụa, thấy không thoát ra được, bèn thản nhiên gật đầu.
Trần Chiêu nắm tay cô chặt hơn chút, nói: \”Ngươi đúng là độc ác với bản thân.\” Đối với hắn cũng vậy.
Dư Lộ hừ lạnh, ngẩng đầu cãi lại: \”Nếu ta không ác với mình, ngươi sẽ ác với ta. Đến bây giờ ta vẫn không dám nghĩ, nếu trước đây ta không nhìn ra âm mưu quỷ kế của ngươi, cứ ngây ngốc ở lại con thuyền kia, không biết bây giờ ta sẽ thế nào nữa!\”
Trần Chiêu bị cô cãi nói không ra lời. Lát sau, hắn buông tay ra với sắc mặt khó coi.
Hắn muốn nói, nếu trước đây nàng thực sự lưu lại, chưa chắc hắn sẽ đưa nàng đi thật. Nhưng hắn cũng biết, lời này chính hắn cũng không tin, huống chi là Dư Lộ.
Bởi vì, hắn vẫn sẽ đưa đi, cùng lắm là đưa đi xong rồi lại hối hận, đi tìm nàng trở về.
Nhưng dù vậy, tổn thương vẫn sẽ tạo thành.
Hắn quay người, ý bảo Dư Lộ đi với hắn.
Dư Lộ cũng không di chuyển, đứng sau lưng hắn, nặng nề hỏi: \”Ngươi thực sự không chịu thả ta đi sao?\”
Trần Chiêu nói: \”Nghe lệnh của người khác.\”
Dư Lộ hỏi: \”Người nào?\”
Trần Chiêu không trả lời.
Dư Lộ tức đến giậm chân, giọng nói cũng cao vút lên, \”Nếu ta không muốn đi theo ngươi thì sao, ngươi sẽ làm gì?\”
Trần Chiêu quay đầu nhìn lại, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo của Dư Lộ, nhìn đôi mắt phẫn hận của cô, nhìn hai gò má của cô… Ánh mắt nàng ấy nhìn mình, thực sự đã không còn tình cảm nào khác.
Hắn từ từ, lạnh như băng, mở miệng, \”Nếu ngươi không chịu đàng hoàng theo ta, ta sẽ đánh ngất ngươi, khiêng ngươi đi.\”
Dư Lộ bất đắc dĩ. Cô căn bản không phải là đối thủ của Trần Chiêu, tuy cô giữ thái độ cười nhạt với cái gọi là nam nữ thụ thụ bất thân, nhưng nếu đã là người của Tiêu Duệ thì cô nên giữ mình cho Tiêu Duệ.