[Hoàn][Xuyên Sách][Edit] Tiểu Thiếp Không Dễ Làm – Chương 123 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn][Xuyên Sách][Edit] Tiểu Thiếp Không Dễ Làm - Chương 123

Edit Beta: Y Nhã a.k.a Ryuu-chan

Xe ngựa một đường xóc nảy. Trong xe, Dư Lộ vốn đang nằm đã bị hất ngã xuống đất, lăn hai vòng rồi ôm chặt lấy nhuyễn tháp trong xe ngựa.

Cô vừa kinh vừa sợ, không còn thời gian để ý đến phần lưng vốn đang đau nữa, chỗ cô đau nhất giờ biến thành tay. Túm chặt lấy cái nhuyễn tháp, móng tay găm chặt vào. Móng tay cô để để chưng diện, giờ có mấy cái đã bị gãy, có mấy cái lại bị lật, tay đứt ruột xót, đúng là tê tâm liệt phế*.

*Tê tâm liệt phế: đau khổ tột cùng.

Nhưng cô không dám thả lỏng.

Cô vẫn luôn ở trong xe ngựa, không biết tình huống bên ngoài là thế nào, chỉ nghĩ rằng ngựa bị hoảng sợ, nên cô vừa ôm chặt lấy nhuyễn tháp vừa lớn tiếng kêu cứu.

\”Phúc Quất! Tào ma ma!\”

\”Cứu mạng! Phúc Quất, ta ở chỗ này!\”

\”Tào ma ma, Tào ma ma –\”

Bởi vì đau, bởi vì sợ, trong giọng cô mang theo cả tia nức nở.

Người áo đen đánh xe là Trần Chiêu. Tay trái hắn cầm dây cương, tay phải vung roi ngựa lên thật cao đánh lên lưng ngựa. Bởi vì nghe thấy tiếng gọi kinh hoảng của Dư Lộ, ý cười nơi khóe miệng hắn càng lúc càng lớn, làm cho miếng vải đen che mặt hắn không ngừng rung rung.

Ở sau họ, tuy người Trần Chiêu mang tới đều là tử sĩ nhưng họ cũng không ham chiến. Thấy Trần Chiêu đã cướp được người, bên này lập tức yểm hộ cho nhau để lui lại.

\”Chủ tử!\” Phúc Quất kêu lên, kéo con ngựa một bên nhảy lên, thúc ngựa đuổi theo hướng xe ngựa Dư Lộ biến mất.

Tào ma ma thì bắt một người áo đen lại, cầm trường kiếm đè lên cổ hắn, \”Nói mau, người nào phái các ngươi tới? Người đánh xe lúc nãy là ai, giờ lại muốn đi nơi nào?\”

Người áo đen kia không thèm nhìn Tào ma ma. Răng vừa dùng sức, đầu hắn lập tức lệch qua một bên, thì ra hắn đã cắn thuốc độc trong miệng, lập tức tự vẫn.

Sắc mặt Tào ma ma đại biến, buông tay mặc hắn ngã xuống, cũng không dám trì hoãn nữa, vội vàng cưỡi ngựa đuổi theo.

Đến khi tiếng đánh nhau rốt cuộc ngừng lại, Vu phu nhân vẫn luôn trốn trong xe ngựa mới được nha hoàn đỡ ra. Thấy người chết đầy đất, đầu bà ong lên, ngã xuống trên người tiểu nha hoàn.

\”Mau, mau đi báo cho Thành Vương!\” Phát sinh chuyện lớn như vậy, dù bà có sợ hãi thì cũng không dám té xỉu.

Đang yên đang lành, sao lại xảy ra chuyện như vậy chứ? Mỗi ngày, người tới kinh thành đến Pháp Hoa Tự dâng hương không thiếu, con đường này có thể được công nhận là an toàn, sao hôm nay lại đụng đến đám ác tặc như vậy chứ.

Bên Vu gia đúng là chỉ có những gia đinh bình thường, nhưng bên Thành Vương phủ thì lại có đến bốn hộ vệ thường theo Thành Vương. Bà còn lén cười Thành Vương chuyện bé xé ra to, không cần phải đặt những người này trước mặt Dư Lộ, nhưng bây giờ…

Bà nhìn vết máu trên đất, nhìn những xác chết nằm trên đất, cảm thấy từng cơn buồn nôn dâng lên trong lòng.

\”Mau, mau đi xem bốn thị vệ của Thành Vương phủ thế nào?\” Bà phân phó một trong những nha hoàn đang đỡ bà.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.